HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.

 HẠNH PHÚC KHI CÒN MẸ –  Thạch Sene

 Sớm ra đời trong một gia đình nghèo khó thiếu trước, hụt sau nhưng tôi may mắn là có được một người mẹ hiền lành, đảm đang, chịu khó, nhân hậu rất mực yêu thương chồng con. 

TÔI VẪN YÊU MÀU NẮNG HẠ – Tản văn PHẠM VĂN HOANH

Mặc dù người xưa cảnh cũ đã đổi thay nhưng kỷ niệm những ngày nắng hạ vẵn không thể nào thay đổi trong tôi. Tôi vẫn nhớ, vẫn yêu màu nắng hạ vô cùng!

THẦY ƠI, EM ĐẬU TỐT NGHIỆP RỒI – Tản văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

Tôi vừa đến trường đã gặp em đứng chờ ngoài cổng reo lên. Tôi mỉm cười gật đầu chúc mừng em. Em chạy đến bên tôi rối rít khoe những điểm số em đã đạt được trong kỳ thi.

VIẾT CHO CON SUỐI BÊN NHÀ – Tản văn Đào Thị Thu Hiền

Chiều nay, sau bao tháng ngày xa quê, tôi lại trở về bên con suối nhỏ. Con suối bên nhà, con suối của tuổi thơ tôi, của xóm Vằng Mạ quê mẹ yêu thương.

Bầu ơi – Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Thời tiết Nam Bộ người ta có thể trồng được mướp quanh năm. Hoa mướp vàng tươi nổi bật giữa đám lá non xanh mượt trông mới quyến rũ làm sao. Ông bà ta nói rồi, có hoa là có ong có bướm.

MỘT THỦA RƠM VÀNG – Tản văn PHAN ANH

Ngậm ngùi buồn thay cho rơm vàng một thủa. Mới đây nghe nói có một ai đó đã đổi vạ cho rơm. Người ta bảo, nông dân vùng ngoại thành đốt rơm đốt rạ nên nhiệt độ ở Hà Nội bị nóng lên; khói rơm, khói rạ tạo nên sương mù che mất phố mất phường, làm ngột làm ngạt không khí trong nội thành ...

Nhớ tháng năm yên bình – Tản văn Văn Lý

Cứ mỗi tháng năm đến những ký ức thời thơ ấu lại ùa về. Tháng năm, trong mỗi con người quá nhiều những ký ức, đôi khi nó tràn về đến lẫn lộn như những thước phim chiếu vội. Có lúc rõ mồn một cái tuổi học trò.

Tình Xuân trong thơ Xuân – Tản mạn Trang Lộc

Đúng là tình xuân không có tuổi! nhân lễ hội mùa xuân nhắc nhớ đến thơ Nguyễn Bính : “Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay / Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy” cô gái nhận ra mình “Lòng thấy giăng tơ một mối tình”.