NẮNG CHIỀU – Truyện ngắn Long Khánh

Ông bước ra hàng ba, ngồi trên bộ vạt cũ vấn một điếu thuốc, vừa hút vừa trầm ngâm dòm ra ngõ. Đường quê vắng lặng, hàng cau in bóng, một vài tiếng chó sủa xa thêm buồn. Dưới ánh trăng lờ mờ, đồng ruông chìm trong màu nước bạc.

BẠN CÙNG THỜI – Truyện ngắn Nguyễn Nguyên Phượng

Sắp đến ngày giỗ đầu của Đại rồi đó!  Bà xã khi mang lĩnh kỉnh các túi đựng thức ăn vào  nhà sau nhắc tôi giọng đầy cảm xúc.

VỀ HÀ TIÊN, THEO BƯỚC CHÂN NHỮNG NGƯỜI ĐI MỞ CÕI – Ghi chép...

Bây giờ Hà Tiên không còn nguyên vẹn và rộng lớn như thời Mang Khảm nữa nhưng “vẫn nhìn ra vịnh Thái Lan, bên kia là đảo Phú Quốc vẫy gọi, ngày đêm sóng vỗ như nhắc nhở chúng ta phải làm gì để Hà Tiên phát triển phù hợp với thời đại mới, xứng đáng với di sản văn hóa, công lao của tiền nhân để lại’

Những giọt mưa từ lòng đất cằn khô – Nguyễn Khánh Tuyết vy

Sau khi đòn tâm lý được giáng xuống những kẻ đã làm hại cuộc đời Yukari, oán thù đã được trút sạch, một cuộc đời bình yên và tươi sáng cũng mở ra cho Kozuka.

ĐIỆU BUỒN TRĂM NĂM – NGUYỄN THỊ MÂY

Uyên sẽ xây dựng hạnh phúc với những sắc màu như thế. Tựa như chiếc cầu vồng vắt ngang đỉnh trời sau cơn mưa. Và, Uyên bỗng thấy mình hạnh phúc.

 

Duyên phận – Truyện vừa Trần Văn Hờ (Chương I)

Những công việc đã kinh qua: Hiệu trưởng các trường: PTCS Gia Lộc, BTTC huyện Trảng Bàng, THCS thị trấn Trảng Bàng, Thư ký TT HĐND huyện Trảng Bàng, Chuyên viên phụ trách Nội Chính huyện ủy Trảng Bàng, Luật sư đoàn Luật sư Tây Ninh, Công chứng viên VPCC Đông Nam Tây Ninh.

BÊN DÒNG LÔ XANH – Tùy bút Giang Hiền Sơn

Đây Hà Giang. Đây là nơi “có đường đi trên mây lên tới cổng trời”. Đây là nơi con sông Lô chảy vào đất Việt, “có rừng cây thiên nhiên xanh biếc một màu”. Hà Giang - Thành phố trẻ nơi biên cương địa đầu cực Bắc.

NGỦ RỪNG -Phan Nam

Tôi rất phục bố tôi ở cái khoản “ngủ rừng”, nghĩa là có thể ngủ liền mấy đêm trong rừng sâu và chỉ một mình. Chỉ cần mắc võng lên và chui vào, đốt một đống lửa trại thật to để sưởi ấm là có thể yên giấc

ĐÈN LÁ – Nguyễn Thị Mây

Trăng nhợt nhạt. Đêm vàng võ, ảm đạm. Hàng cây lặng lẽ đỗ bóng đen sẫm. Gió lùa những chiếc lá vàng rơi, tan tác trên nền đất. Hơi lạnh len vào cửa, mơn man. Ngàn ngồi co ro, hai tay vòng quanh gối, ủ rũ. Chốc chốc, nó liếc nhìn Mơ. Lòng nhói đau khi thấy em gái nằm thiêm thiếp, hơi thở mỏng manh như ánh trăng ngoài ấy.

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.