PHẢI CHI HỒI ẤY… – Truyện ký Nghiêm Khánh

“Nhìn thằng Trọng nuôi mẹ nó bệnh nằm liệt giường mấy năm liền mà không chút than vãn. Chắc gì tụi mình làm được”. Ai ngờ đâu mỗi người đều có nỗi khổ riêng. Thảo nào, ông bà ta chẳng hay dạy bảo nhau: “Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”.

LAI RAI CHUYỆN TẾT, CHUYỆN ĐỜI – Truyện ký Vũ Thiện Khái.

Ấy là buổi chiều chỉ còn dăm bữa nữa đến ngày mồng một tết, vợ tôi đang chuẩn bị mấy cuộn lá chuối để gói bánh chưng thì một chiếc xe ô tô chạy than ậm ạch như bà lão hết hơi lết bánh đỗ giữa ngã ba đường.

VỀ BẾN TRE ĐI XE NGỰA –  Thạch Sene                                        

 Trong chuyến đi thực tế tại Bến Tre do hội văn học dân gian thành phố Cần Thơ tổ chức , tôi đã được đi thăm rất nhiều di tích lịch sử , di tích văn hóa , thắng cảnh đẹp…

Xóm dân tộc Tà Mun – Nỗi lo còn đó – Bút ký La...

Bà con dân tộc Tà Mun sống trên địa bàn hai xã Thạnh Tân và Tân Bình gồm bảy mươi chín hộ, ba trăm hai mươi bảy nhân khẩu. Riêng xã Tân Bình có ba mươi lăm hộ, một trăm hai mươi lăm nhân khẩu.

NGƯỜI THẦY LÝ TƯỞNG – Nguyễn Khánh Tuyết Vy

Nhớ đến lời thầy năm ấy, tôi cảm phục tấm lòng vị tha và niềm tin thực sự thầy dành cho chúng tôi. Thầy, người thầy lý tưởng nhất trong đời tôi. Và bây giờ, tôi ao ước được nghe thầy kể lại chuyện Edison và sự ra đời của chiếc bóng đèn dây tóc một lần nữa…

Một ngày ở Phòng dò bài – Nhật ký Thanh Trắc Nguyễn Văn

Khi đi ngang qua Phòng dò bài tôi vẫn thấy cô Đạm và ba em học sinh vẫn còn ngồi quây quần trong đó. Nhìn đồng hồ thì đã hơn 14 giờ!

Nhớ một lần gặp Bác Phạm Văn Đồng – Thanh Thảo

Tôi may mắn là “người cùng làng” với Bác Phạm Văn Đồng. Làng tôi xưa gọi là Thi Phổ Nhứt (Nhất), từ nhà tôi muốn tới nhà Bác Đồng phải đi qua cầu Giắt Dây, cây cầu nhỏ nhưng có tên nghe là lạ nên rất dễ nhớ.

Hoài niệm về Long Phước mến yêu – Ghi chép Nghiêm Khánh

Vậy mà ra về rồi- lòng tôi vẫn còn đọng lại mênh mang bao nỗi xót xa, nhung nhớ về hình ảnh đau thương của các đội viên lực lượng TNXP TP HCM một thời đã xa, nhất là các chị nữ tuổi đời hãy còn quá trẻ đã phải anh dũng hy sinh, bị làm  nhục bởi giặc Pôn- Pốt khi trong tay không một tấc sắt để tự vệ.

VỀ NƠI CHÈ THÁI – Bút ký Phan Anh

Hồ núi Cốc là hồ trên núi. Hồ ấy thực chất là một hồ nhân tạo. Nó vốn là một trường đoạn của sông Công, một trong những chi lưu của sông Cầu chảy vòng quanh núi Cốc nằm trên địa phận huyện Đại Từ.

MÊNH MÔNG TÌNH MẸ – Bút ký Nghiêm Khánh

Đến sân ga Văn Trai, cách thành phố Thanh Hóa trên dưới hai mươi cây số. Tàu không dừng mà chạy chậm lại cho khách nhảy xuống. Ôi! nguy hiểm quá. Nhưng biết làm thế nào khác được.