Nhớ Ngoại! – Tùy bút Văn Lý

Nhìn cái vali to đùng mẹ hì hục chuyển ra bến xe, trong ấy là tư trang của cả gia đình nhà tôi. Lòng tôi rạo rực nôn nao khó tả, tôi thầm đếm ngược thời gian nhưng mẹ tôi nào biết.

RỒNG PHUN LỬA – Truyện ngắn Võ Anh Cương

Nghe nói tới mì Quảng, Hoàng sáng mắt. Cha, cái thứ mì quê hương mới xa nhà đã thấy nhớ. Hồi còn ở Đà Nẵng, Hoàng hay ăn sáng món quà này.

BIỂN & ANH – Truyện ngắn Trương Thị Thanh Tâm

Biển về đêm sóng nhẹ lăn tăn, chỉ nghe tiếng thì thầm của gió, trăng mười sáu lên cao dần tròn vành vạnh đẹp lung linh giữa muôn ngàn tinh tú.

Hang vàng – Truyện ngắn Vũ Thiện Khái

  Đứng ngoài quốc lộ nhìn về, một vùng quê tôi điệp trùng núi đá. Tưởng chừng chúng mọc liền nhau tạo thành một dãy nối liền với rặng Trường Sơn hùng vĩ.

TRỜI BỖNG XANH HƠN – Nguyễn Thị Mây

Tiếng dạ nghe như gió mùa xuân thổi qua hồn tôi mát rượi. Ánh mắt trong vắt của cô gái khiến lòng tôi bâng khuâng, xao động lạ kì. Tôi bỗng thấy trời xanh hơn, đời đẹp hơn.

NGÀY BÁO HIẾU – Phan Minh Châu

Ông cảm thấy đăng đắng trong cổ họng, đúng là thằng trời đánh, thánh đâm, cho nó bao nhiêu cái nhà và mấy mấy trăm mẫu ruộng, giờ chỉ hỏi nó ít tiền mà nó tráo trỡ như vậy.

Buồn – Tạp bút Nguyễn Khánh Tuyết Vy

Chữ "buồn" thoát ra từ người đó, ấm áp, đơn giản, bình dị như câu chào xã giao. Chữ “buồn” hay chính nỗi lòng mình đã phần nào được nhìn thấu, được bay bổng trong một tình cảm nồng nhiệt mà kín đáo...

Duyên phận – Truyện vừa Trần Văn Hờ (Chương II)

Khi chọn môn Sử để thi vào đại học sư phạm, bạn bè thu chế giễu Thu bị khùng. Dạy môn này chắc có nước mà ăn phấn viết bảng. Thậm chí có bạn còn chọc tức, cho rằng Thu học dỡ, chọn môn Sử, ít người thi sẽ đậu dễ dàng. Mặc ai chê bai, chế giễu, Thu cứ hảnh diện đi theo con đường mình đã chọn.

CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ – Đặng Xuân Xuyến 

Mọi người nhìn hắn như nhìn một quái vật. Không sao, chẳng nghĩa lý gì với hắn. Đời mà. Phù thịnh chứ ai phù suy.

HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.