Nguyễn Thị Mây

THẦM LẶNG TỎA HƯƠNG – Nguyễn Thị Mây

Phố khuya vắng ngắt. Quyên đã giặt sạch mớ quần áo nhưng chưa muốn vào nhà. Quyên yêu phố đêm, thích nhìn những cây cột đèn đứng chôn chân trầm tư đợi mặt trời. Quyên lặng ngắm những khung cửa đóng kín, say ngủ. Mọi thứ bất động, trừ Quyên .

VỀ BẾN TRE ĐI XE NGỰA –  Thạch Sene                                        

 Trong chuyến đi thực tế tại Bến Tre do hội văn học dân gian thành phố Cần Thơ tổ chức , tôi đã được đi thăm rất nhiều di tích lịch sử , di tích văn hóa , thắng cảnh đẹp…

BẠN CÙNG THỜI – Nguyễn Nguyên Phượng

Từ  biệt cõi tạm, ai biết được khắc giây nào chân bước vào chốn  hư vô. 

 MỘT NGÀY TRÊN ĐẢO LÝ SƠN – Thạch Sene

 Sáng sớm, đoàn ( Hội nhà văn thành phố Cần Thơ) chúng tôi ra cảng Sa Kỳ mua vé tàu cao tốc để đi ra đảo Lý Sơn. Ngày cuối tuần nên bến tàu đông nghẹt, đa phần là khách du lịch ra đảo. 

NGƯỜI THẦY LÝ TƯỞNG – Nguyễn Khánh Tuyết Vy

Nhớ đến lời thầy năm ấy, tôi cảm phục tấm lòng vị tha và niềm tin thực sự thầy dành cho chúng tôi. Thầy, người thầy lý tưởng nhất trong đời tôi. Và bây giờ, tôi ao ước được nghe thầy kể lại chuyện Edison và sự ra đời của chiếc bóng đèn dây tóc một lần nữa…

 HẠNH PHÚC KHI CÒN MẸ –  Thạch Sene

 Sớm ra đời trong một gia đình nghèo khó thiếu trước, hụt sau nhưng tôi may mắn là có được một người mẹ hiền lành, đảm đang, chịu khó, nhân hậu rất mực yêu thương chồng con. 

LỜI TỎ TÌNH RẤT VỘI – NGUYỄN THỊ MÂY

Nắng bỗng dưng  mềm như lụa và trong gió bỗng thoảng đưa mùi hương hoàng lan ngày cũ. Tôi bối rối, thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn như ngày nào thầm thì lời tỏ tình rất vội.

Hình như nơi nấy trời đất đã vào xuân!

Nơi ấy chốn yên bình- Truyện ngắn Văn Lý

Tôi đã lớn lên trở thành một chàng trai như bao chàng trai khác. Tôi rời quê hương lên đường đi chiến đấu ở biên cương.

ĐI ĐÒI NỢ – Truyện ngắn Long Khánh

Hôm sau Bằng đạp xe vô kinh Thần Nông cách nhà hơn năm cây số. Từ lộ cái men theo bờ kinh gần ba cây số nữa mới tới nhà Kèo. Nói là nhà, thực ra chỉ là cái chòi lá trống trước hở sau.

TÀ ÁO TÂY THI – Truyện ngắn: NGUYỄN THỊ MÂY

Cánh con gái kín đáo hơn nữa. Họ len lén mở nắp rương quần áo ra nhìn và lựa chọn. Tần ngần chẳng biết mặc áo màu tím lục bình hay vàng hoa cúc, màu hoa ô môi hay sắc đỏ trời chiều.