CHUYỆN GIANG HỒ CỦA MỘT NGƯỜI TRẺ – Tùy bút VĨNH THÔNG

Vậy nên, hãy đi khi có thể. Đôi khi chỉ cần phóng lên xe gắn máy và khởi hành. Đi? Đi đâu? Không biết. Đi để làm gì? Chơi vậy thôi. Có vẻ “khơi khơi” nhưng bất kỳ chuyến đi nào cũng sẽ mang đến cho bạn nhiều điều lạ.

BIỆT XỨ – Truyện ngắn Hoàng Khánh Duy

 Má biết một khi ba quyết định một là một, hai là hai không thay đổi được nên má im re không nói nữa. Má lúi húi lấy chai dầu lửa treo trên vách nhà, chăm vô cây đèn trứng vịt tù mù, dịch ngọn đèn dầu cho sáng.

ĐI QUA BẾN ĐỜI NGƯỜI – Truyện ngắn VĨNH THÔNG

Cả ông và Sáu đờn cò, hai con người, hai số phận, một từng là công tử, một từng là công bộc. Nay họ trở về đây, một người sống mép trên, một người sống mép dưới con mương, để cùng chung một sở nguyện.

THẦY ƠI, EM ĐẬU TỐT NGHIỆP RỒI – Tản văn Thanh Trắc Nguyễn Văn

Tôi vừa đến trường đã gặp em đứng chờ ngoài cổng reo lên. Tôi mỉm cười gật đầu chúc mừng em. Em chạy đến bên tôi rối rít khoe những điểm số em đã đạt được trong kỳ thi.

SA PA NHỮNG NGÀY MƯA – TUỲ BÚT HOÀNG...

Với tôi Sa Pa chẳng có gì là lạ lẫm nữa. Nhiều bản làng người bản địa và những nơi núi non hùng vĩ với đủ các cảnh thác đổ suối reo, đèo cao dốc đứng, cổ thạch non xanh và hoa tươi muôn sắc của chốn lâm tuyền này tôi cũng đã từng được đến.

SUÝT CHẾT VÌ TIN VÀO ĐIỀM GỞ – Tùy bút Nghiêm Khánh

Ra tết chưa được mấy ngày. Không biết từ lúc nào trong kí ức tôi vọng lại, báo cho tôi biết chim cú mèo đang đậu trên mái nhà bên nhìn sang, là điềm không tốt đó. Tôi không tin điều nầy.

SƯ VÀ NGƯỜI ĐÀN BÀ LẠ – Truyện ngắn Long Khánh

Thầy ngồi tham thiền, hai mắt khép hờ. Giờ đây cảm thấy trí tuệ tinh tấn, hiểu được nhiều nghĩa cao xa trong mấy bộ kinh nhựt tụng, đường tu học tiến triển như thuyền xuôi gió.

TIẾNG GÕ CỬA ĐÊM – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Phố khuya vắng ngắt. Mưa tí tách gõ vào lòng đêm những giọt buồn thê thiết. Mặt đường loang loáng nước, ướt át, in bóng chùm đèn hoa dọc lối đi. Những vệt sáng choi chói màu mặt trời chiều.

TRƯA NAY CHIM KHÁCH LẠI VỀ – Truyện ngắn Ngô Thị Ngọc Diệp

Hai chị em đang líu ríu bên trái mít vừa hái. Còn cô? Cô định vào kiếm cho Liên cái giỏ đệm đựng mít thì lại nghe tiếng con vàng sủa vang. Cô chạy vội ra xem ai. Trước mặt cô là Thiên.

MÊNH MÔNG TÌNH MẸ – Bút ký Nghiêm Khánh

Đến sân ga Văn Trai, cách thành phố Thanh Hóa trên dưới hai mươi cây số. Tàu không dừng mà chạy chậm lại cho khách nhảy xuống. Ôi! nguy hiểm quá. Nhưng biết làm thế nào khác được.