Cho Người Vừa Nằm Xuống – Trương Thị Thanh Tâm

Cuộc đời còn lắm bể dâu...
Người giờ yên nghỉ, mồ sâu chôn vùi 
Tôi còn ở lại trên đời 
Khóc than cũng chỉ một thời nhớ quên 

Bài Thơ Anh Viết -Trương Thị Thanh Tâm

Trái tim hụt hẫng làm sao 
Vừa trao...là đã nhận bao tủi buồn 
Thôi thì cứ để lệ tuôn 
Mưa rồi cũng tạnh, nắng vươn góc đời 

MỘT CHIỀU – Mặc Phương Tử

Ta về chạm hương tịch liêu
Bên thềm hoa cỏ diễm kiều sắc hương
Người cùng gieo hạt yêu thương
Cho trăm cánh mộng về phương trời hồng.

LỤC BÁT LÃNG ĐÃNG (2) – CHÙM THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA

Giữa trưa mà tưởng khuya rồi
Nửa khuya lại ngỡ mặt trời đang lên
Sông Xoài xuôi chảy  sông Dinh
Tình anh ngỡ ngược chảy lềnh láng em

LỤC BÁT LÃNG ĐÃNG – CHÙM THƠ LÊ THIÊN MINH KHOA.

đôi khi bỏ bể về rừng
ngó anh cọp ốm, chợt lòng từ tâm
nửa chừng sương rót lâm râm
một, hai, ba, bốn, năm châm giọt buồn!...

MÀU THỜI GIAN… – Nghiêm Khánh

Còn nhiều lắm
những khoảng trời xanh bao la
em đừng sợ mai nầy không thấy được
những cánh diều bay trên cánh đồng xa
 

NHẶT NHÀNH HƯƠNG SẮC THÁNG BA – Lê Thiên Minh Khoa

Một ta đi dạo quanh đê
nghe trong ta níu ta về với  xuân
phím lòng không gõ cũng ngân
tường vi lỡ héo, tầm xuân lỡ mùa

GIÓ VỀ TỪ NẺO TƯƠNG TƯ – Phương Liên

Ươm mầm giấc mộng liêu trai
Nhành khô Xuân tới đan cài chồi xinh
Trời xanh sáng quyện duyên mình
Xuân hồng dệt ước mơ tình ... cùng Xuân.....

TÌNH LÀ BỂ KHỔ  – Nguyễn Thy


Anh đi nay đã mấy mùa
Lá xanh .. lá đổ chiều mưa gợi buồn

ĐIỆP KHÚC BUỒN  – Diệp Vy

Ve râm ran điệp khúc buồn 
Về đây gặp lại thủa hồn nhiên xanh