Chùm thơ viết tại Đà Lạt (2) – Lê Thiên Minh Khoa

Em và anh cùng ngắm thác Pongour
Ngọn cao vọi thành ra trời xuống thấp
Chợt nhận ra hai đứa mình biến mất
Trắng xóa bên trời còn lại thác Pongour…

Tình Thơ Mực Tím – Trương Thị Thanh Tâm

Chưa cùng nhìn trăng vỡ 
Trên bến sông cớ gì...
Ngỡ mùa trăng hò hẹn 
Để buồn khi chia ly 

CHÙM THƠ NGĂN VIẾT Ở ĐÀ LẠT. – LÊ THIÊN...

Những mảnh vườn treo nghiêng lưng chừng
Con đường ngoằn ngoèo treo trong mù sương
Mây vắt cầu
treo hai đỉnh núi

RU XƯA… – Quỳnh Nga

Đồng chiều ru mùi rạ rơm
Dấu xưa
Ru miền kí ức
Mẹ về…
khơi bếp chiều lên!

THỊ ƠI! – Phan Nam

Thị ơi! E thẹn nhìn mây cao
Mùi hương thuở nào nhẹ nhàng thanh khiết
Thị không muốn rơi bị bà như cổ tích
Thị yêu anh bốn mùa. Thị ơi! Thị đừng rơi...

Chùm thơ ba câu – Lê Thiên Minh Khoa.

Lá đã tỏa kín rừng
Một nhành mai mới nụ
Hẹn xuân xanh đành lỡ

Ngồi trong quán cũ –     Lê Thanh Hùng

Có lúc hết tiền, tình, bó gối
Ngồi một mình, trong quán cà phê
Bóng nắng rớt, chậm chiều mờ tối
Đếm giọt rơi, khắc khoải lối về

NÓI… VỚI ANH – Đan Thụy

Em ao ước, một cuộc tình ao ước
Lời yêu thương luôn cháy sáng trong lòng
Chim se sẻ còn bấu cành xanh lá
Nơi không anh em biết ngả nghiêng nào...

KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG – Mặc Phương Tử

Ta áo bạc, ngõ về đường mây trắng
Khi mắt đời rựng nắng trời quê hương
Phủi vai áo rụng xuống hồn dâu bể
Giữa đời thường câu kinh kệ yêu thương.

CHO ANH NGÀY NỮA YÊU EM – Vũ Hoàng

Và cứ thế nắng phai chiều trắng tóc.
Chợt bàng hoàng... tình có cũng như chưa !