TÓC NHỚ – Nguyễn An Bình

Người đi qua đời nhau

Tóc không còn trẻ nữa

Nắng soi sợi bạc màu

Ủ thời gian thương nhớ.

NGƯỜI MỘT LẦN TRONG TÔI DÔNG BÃO & MÙA THU – Huy Uyên

Mùa hạ và những cơn mưa

Chiều dấu vội ánh đèn vàng vọt

Mưa cuối phố lặng buồn rất xưa

Ở ngã tư hình như bão rớt .

TÌM NHAU & HÀNH TINH NHỎ – Nguyễn Khánh Tuyết Vy 

Có một hành tinh nhỏ

Đi khắp vũ trụ xanh

Có một hành tinh nhỏ

Rong chơi bốn phương trời

BÌNH MINH TRÊN BÃI XÉP – Nguyễn An Bình

Anh đi về phía biển

Nắng sớm qua Gành Ông*

Cỏ xanh dài triền núi

Đỏ mùa hoa xương rồng.

ÔI CON SÔNG QUÊ…- Lý Phạm

Anh(*) trở về úp mặt dưới sông quê

Để được ngửi mùi thơm

Để được ngậm mà nghe

Cái vị ngọt ngào của nước

LŨ QUÊ – Phan Minh Châu

Nhìn quê mình ngập lụt thấy mà đau

Đã khốn khó lại chồng thêm khốn khổ

Chung tay lại giúp em vài tập vở

Khi ngoài trời đâu đó vẫn còn giông

CON MẮT PHÚ YÊN – Nguyễn An Bình

Có phải em con gái Tuy Hòa

Neo tình tôi sau mấy ngõ hoa

Để hương nắng sớm tràn lên tóc

Dừng bước giang hồ bụi đường xa.

 

TÌNH CA BIỂN – TỰ DƯNG / Phan Nam

 

Tôi đã nhớ về hòn đá mồ côi

Xác phượng hồng rất đẹp mỗi lần gặp gỡ

Dẫu rằng câu thơ rất vội

Khắc hàng ghế phút ngây ngô

Nghe em hát, bài tình ca ngày cũ –  Em đi...

 

Anh cứ đến, biết dù sao đi nữa

Còn nửa câu thơ bỏ dỡ hôm nào

Bao năm tháng cứ chần chừ lần lựa

Rớt đâu tình trong dấu nắng chênh chao

SÔNG QUÊ – Đan Thuỵ

Ơi! Quê hương những chiều dần nhạt nắng
Cánh diều bay no gió vút tầng cao
Bông hoa dầu xoay xoay tròn nhí nhảnh
Ngỡ tay ai vũ điệu khỏa ráng chiều