BỜ HOANG LẠC – Hoàng Khánh Duy

Mười ngón tay, anh ghì chặt hoa ban
Đè hoa xuống trút ra từng cánh mỏng
Anh ngấu nghiến nhụy ngọt ngào căng mọng
Cỏ an bình, đẫm ướt giọt sương rơi…

NỬA KHUYA THỨC GIẤC – Mặc Phương Tử

Nghĩ mà thôi
Ước mộng gầy
Vui buồn cho trót bước đày đoạ qua
Nghĩ mà thôi
Phận người ta
Nhục vinh như thể phù hoa chợ đời.

Mơ & Có lúc – Hà Văn Sĩ

Có lúc buồn mở facebook làm thơ 
Tâm tư ngã làm nghiêng vần viết vội
Những thanh trắc đan xen làm thanh bằng nhức mỏi
Thơ chấm xuống dòng.
Nên em sang sông…

PHỐ CHƯA CHỒNG – Trúc Thanh Tâm

Biển nói gì nhỏ nhẻ
Mà dào dạt lạ thường
Mình nói gì, em hỡi
Sao lòng đầy tơ vương

VỀ ĐÂU EM – Nhật Quang

Về đâu em? đường đời muôn vạn lối

Khi hoàng hôn đã ngả tím chiều rơi

Lê gót chân đếm từng bước rã rời

Bên hè phố, góc đời em cô quạnh

CÓ CHIẾC LÁ NÀO BAY – Hoài Huyền Thanh

Có một bàn tay

hờ hững một bàn tay

có đôi mắt

 trôi ánh nhìn phương khác

Ở lại chút tình quê & Quảng-Bình quan – HUY UYÊN

Còn lại nơi anh

thôn làng bờ ao giếng nước

là những chiều kỷ niệm lên xanh

là con đường đê in chân ai bước  .

THƯ TÌNH THƠM TAY VIẾT – Trúc Thanh Tâm

 Người có thể không buồn và không khóc
 Nhưng nỗi đau thì đâu dễ phôi pha
 Thơ chưa chắc vá hồn ta lành được
 Khi tim mình còn những chuỗi phong ba

NÍU-BUÔNG… – La Thuỵ

Níu mây dừng bước phiêu linh

Níu trời hẹp bớt mông mênh tình sầu

Níu trăng ngơ ngẩn đêm sâu

Níu tình huyền mộng bên cầu sắc không

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG CƠN MÊ CHIỀU – Nguyễn An Bình

Người đàn bà

Ngồi đợi thời gian đi qua mái tóc

Ông phu vườn vừa tô xong hàng gạch cuối

Nơi trồng xuống hàng cây to vừa vạt ngọn

Mưa thoáng bay trong ánh mắt nâu buồn