Chùm thơ 8 câu – Thế Diệp

Nhân gian luyến ái nhi ư vẫn
Dĩ vẫn tương liên mãn địa hồng
Không hôn sao biết yêu nhau nhỉ
Ngôn ngữ tình yêu phải có hôn.

Thu Buồn – Thế Diệp

Giọng người buồn tênh ôi câu hò xứ sở
Mặt người lạnh căm chìm đắm miên man
Chiều Mạc Tư Khoa trong cô đơn lạnh lẻo
Lặng nhìn chiều thu rồi ngóng thu tàn!

Mộng trong mơ – Thế Diệp

Mộng ảo chập chờn đời hư thực
Ta là ai và gió là ai ?

Tự do – Thế Diệp

Chẳng biết vì đâu mắt Nữ thần lại nhắm Thế giới tự do không đáng ngắm nhìn sao?
Thế Diệp

Vườn hoang – Thế Diệp

Đêm đen lại tiếc ráng chiều
Gặp người năm ấy
Bao điều ngổn ngang.

Thu tàn – Thế Diệp

Thu đi ! Ôi thương nhớ ! Bàng bạc sóng ven hồ Lá vàng che khuất lối Con đường nhỏ bên đời .

Về không! – Thế Diệp

Một mai hết nợ phong trần
Trả cho trời đất tấm thân hao mòn.
Trăm năm trái đất vẫn tròn!
Tình như giấc mộng
Sao còn vấn vương?

Bãi cát và Sóng biển – Thế Diệp

Sóng lùi xa bãi cát dài lặng lẽ
Tình đôi mình không xa cách nhé em !
Sóng biển là anh
Sẽ mãi ôm bờ cát.
Em cứ vô tư
Như bãi cát mênh mông.

Phố Khuya – Thế Diệp

Phố vắng đêm mưa bao người lầm lủi
Ngọn đèn đêm cứ lặng lẻ cúi đầu?
Vạn kiếp sầu mãi đoạ đày nhân thế
Chuyện đêm buồn ai nhớ đến bình minh.

Cát biển tình yêu – Thế Diệp

Xin đừng xoá những dấu giày kỷ niệm
"Để tình tôi còn mãi...ở trên đời"
Hoà với sóng bài tình ca bất tận
Tình biển tình người tha thiết yêu thương.