Minh Phương (Ơn đời cho ta gặp người tri kỷ ...

Ta rong ruổi kiếp người
Đi qua trần gian nơi ở trọ
Gặp em như sương
như khói
Mông lung
(Trích)
Nguyễn Thanh Phương

Cũng may còn có EM – Minh Phương

Bất chợt…
gặp em đêm tàn…
ngỡ rằng mình đã hết.
Vùng bình yên đã xếp tự lâu,
Nợ văn chương…ngàn ngày không ngó tới
Chuyện đời thường cố để mà quên


wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

Tóc em chưa úa nắng hè – Nguyễn Thanh Phương

Thôi mình chia tay
Thôi mình đi xa
Quay gót trăm năm vẫn chờ em
Chờ em......

Vây quanh nỗi nhớ -Nguyễn Thanh Phương

Tôi vô tình.
Em vô tâm
Đến ngã ba đường rẽ
Vẫy chào nhau sau mười năm gắn bó

Rong chơi cõi người – Nguyễn Thanh Phương

Réo rắc những âm thanh não nùng ai oán
Xót thương người trong bể khổ trầm luân
Nẻo đường ngập nắng vàng rơi
Ta chỉ là chiếc lá rong chơi vô thường.

Về Tân Châu nghe câu vọng cổ – Nguyễn Thanh Phương

Trong đời thường em viết lời vọng cổ
Điệu Lý tương phùng với Lý trăng soi
Vô câu vọng cổ nghe mượt mà quá đổi
*Trăng nước còn đây ta nối lại cung đàn*

Người mẹ vá cờ bên bờ Hiền Lương – Nguyễn Thanh Phương

Thời gian qua mau tôi quay về chốn cũ
vẫn còn nhìn thấy mẹ bên bờ Hiền Lương
Ôi hình bóng mẹ Việt Nam.

Những tiếng rao đêm – Nguyễn Thanh Phương

Bồi hồi trong khoảng lặng đâu đó những mảnh đời
thiếu muối đói cơm
Chẳng nơi nào hoàn hảo
Trừ thiên đường ta chưa từng biết đến
Nên bước chân đi lòng thấy nao nao.

Huyền thoại về một vùng đất – Bút ký Nguyễn Thanh Phương

Chia tay vùng đất nhiều huyền thoại trên tỉnh Kampongthom và nhìn từng gương mặt rạng rỡ của những người đi mở đất ngày nào cũng như những nụ cười nở trên môi của những công nhân cao su dù nhễ nhại mồ hôi của hôm nay đang khẩn trương khai thác dòng mũ đầu tiên của công ty Cao su Tân Biên – Kampongthom trồng từ năm 2007 mới thấy hết giá trị đích thực của công sức lao động trí tuệ cũng như chân tay của mọi người đang đứng chân nơi đây.