TOA THUỐC CÙI – Truyện ngắn Kha Tiệm Ly

Đã mấy mươi năm, toa thuốc nầy hiện giờ tôi vẫn còn giữ, giữ rất cẩn thận mà không biết để làm gì?

TỈNH SAY –  Kha Tiệm Ly / Họa: Sông Thu, nguyênHOANG;  Thy Lệ...

Thói thường, có tỉnh, say tùy lúc Lắm kẻ suốt đời vẫn thấy say!

NGỌC LỰU MỸ NHÂN – Truyện truyền kỳ Kha Tiệm Ly

Lòng thấy lạ lùng lẫn chút lo sợ, song nghĩ, bình sinh mình chưa hề làm chuyện phi nhân bại đức nên cũng vững tâm. Bèn ngồi dậy thắp đèn, đọc sách chờ sáng. Nhưng chỉ được một lúc thì phía sau có một ngón tay chọc vào hông mình tiếp theo là giọng cười hi hí của trẻ.

KHÍ PHÁCH GIANG HỒ – Truyện truyền kỳ Kha Tiệm Ly

Thế là binh hùng tướng mạnh đổ vào Cấm Sơn; nhưng đến nơi chỉ thấy đá dựng trùng trùng, cây cao ngân ngất. Càng vào sâu càng hoang lạnh, chỉ thấy độc xà, mãnh thú, chướng khí lam sơn; bệnh thổ tả hoành hành, binh hao tướng kiệt; đành phải rút về.

UỐNG RƯỢU VỚI LỖ TRÍ THÂM -Kha Tiệm Ly

Ta mời nhau chẳng lời khách khí Một bên thư hương, bên kẻ võ biền. Múa thiền trượng thách cùng phường ma quỷ Khí phách giang hồ đãi bốn biển anh em.

THĂNG LONG CÒN ĐÓ – Kha Tiệm Ly

Triệu cánh tay, triệu bầu nhiệt huyết,
Đại Việt riêng trời, một cõi địa dư.
Lời khẳng định, của nghìn thu oanh liệt:
“Nam quốc sơn hà nam đế cư”.

VIẾT TỪ BUÔN MÊ THUỘT – Kha Tiệm Ly

Mưa bụi triền miên trên xứ Buồn Muôn Thuở.
Lạnh hàng cây, lạnh chén rượu nồng.
Trái cà phê đỏ hồng màu thương nhớ
Tóc sậy phương trời có bạc trắng chờ mong ?


wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

VU LAN NHỚ MẸ – Kha Tiệm Ly

Con cắm câu, mẹ đi mót lúa,
Thân như con gà lượm hột cơm rơi.
Áo rách vai phơi đời lam lủ,
Nắng lửa không thương, cháy sém da người.

GIẢI TRÍ NGÀY XƯA Ở QUÊ TÔI – Kha Tiệm Ly

Chuyện cách nay gần 60 năm với “người thật việc thật” một trăm phần trăm. Nay chúng tôi nhắc lại bằng một tấm lòng của kẻ ly hương từ thuở ấu thơ...

Xóm cùi – Truyện ngắn Kha Tiệm Ly

Chị chết đi, những tủi nhục trần gian được xóa hết. Niềm hy vọng của chị theo đó cũng tiêu tan: Đứa con mà chị đặt tên là Hiếu, với bao kỳ vọng là nó trả hiếu cho một cuộc đời khốn khổ lúc về chiều, giờ cũng không còn!