Văn học Tây Ninh bức tranh sinh động… – Ký sự La Ngạc Thụy

Gần 70 năm sống trong lòng Tây Ninh, dõi theo ký ức của chính mình, nhắm mắt lại tự hình dung vóc dáng văn học Tây Ninh. 70 năm ký ức đủ đong đầy nhưng cũng không ít khoảng trống vắng.

Lắng đọng chuyện từ hai dòng sông – Ký sự La Ngạc Thụy

Vẫn còn bên tai tôi lời thì thầm của tiếng nước hồ. Và trong một góc lòng hồ, tôi như còn mường tượng thấy những bóng dáng tất bật của những nông dân chất phác đã bỏ công sức góp phần làm nên chuyện thần kỳ của lòng hồ.

Dòng nhạc bolero và chiếc áo dài cổ thuyền… – Ký sự La Ngạc...

ở Tây Ninh, nhất là miệt Trảng Bàng, Gò Dầu, một phần thị tứ châu thành Tây Ninh, chiếc áo dài với kiểu cổ thuyền Trần Lệ Xuân vẫn đúng điệu bởi vòng eo bó xiết làm tôn thêm bờ ngực và bờ vai thanh tú, phóng khoáng… cho các cô gái

Từ đờn ca tài tử đến rạp hát, chiếu bóng… – Ký sự La...

Nhắc đến chiếc máy hát chạy bằng dây thiều hiệu “Columbia”, nhưng do trên thùng máy có in hình con chó đang thổi kèn, dân quê chẳng hiểu tiếng tây, tiếng u cứ gọi là máy hát “con chó thổi kèn”. Nhà bà ngoại vợ anh Ba tôi có sắm được một giàn máy.

Bức tranh ẩm thực theo làn khói tỏa… – Ký sự La Ngạc Thụy

đó là bức tranh ẩm thực của thị dân Long Hoa bắt đầu từ khoảnh khắc giao thời thường nhật này, bữa ăn lót dạ để kết thúc một ngày của người đi chơi đêm và bắt đầu ngày hôm sau của người lao động chạy hàng sáng sớm.

Nhớ một người thôi – Thơ Vĩnh Thuyên; nhạc Trần Quang Khen; ca sĩ...

Nhớ em, nhớ em muốn chết cho rồi...
Uống say nằm ngủ

CÓ LẼ NÀO…- Vĩnh Thuyên

Có lẽ nào sóng cũng hờn ghen
Bỏ dòng sông vào đồng trắng xoá
Hãy yêu thương trước khi không thể
Dù con đò và sóng đi xa...

Phố chợ Tây Ninh vốn dĩ không đứng yên… – Ký sự La...

Tôi sinh ra ở Cẩm Giang, kỷ niệm tuổi thơ ở Thanh Điền và lớn lên ở Long Hoa. Đồng nghĩa cuộc sống của tôi từ sinh ra, lớn lên ở hai huyện Châu Thành và Hòa Thành (thời ấy xã Cẩm Giang thuộc quận Phú Khương, nay là huyện Hòa Thành).

31 khúc ký tháng ba – La Ngạc Thụy

Tìm nhau giữa thánh đường
Gặp nhau tình cờ bên hang đá
Nhà thờ ngưng tiếng chuông!?

KHÔNG CÓ LẼ…- Vĩnh Thuyên

Không có lẽ một tôi đứng đợi
Mây trên đầu và nước ở trên non
Vì không phải loài chim trốn bão
Bay thật cao nên mỏi cánh lưng chừng