HỒN CỐ QUẬN TRONG THƠ TRÚC THANH TÂM – Hai Trầu

Hồn cố quận trong thơ Trúc Thanh Tâm là cả một trời thương nhớ, không có thước nào đo được nỗi lòng, và cũng không có thời khắc nào ngăn được mối tương tư mãi mãi dạt dào ấy ở ông; giống như câu ca dao thuở nào: “Trông chừng mây bạc lưng chừng, Phải chăng cố quận dưới vừng mây kia!”

KHÚC TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI SÔNG VỆ – Nguyễn An Bình

Sông có đời sông, người có đời người, sông vẫn chảy và dòng đời vẫn cuộn, tình yêu thương chân thành, cởi mở rộng lượng bao dung vẫn là vĩnh cửu, sông ơi – người ơi!.(1) Thơ đối với anh cũng vậy, có yêu thương chân thành, có rộng mở bao dung thì thơ luôn là người bạn tri âm, chung thủy với người yêu nó. “Đối diện tôi” đã đạt đến mức độ đó nên có thể nói đó là khúc tự tình chân thành của người con sông Vệ muốn đền đáp với quê hương Quảng Ngãi yêu thương của mình.

PHẠM NGỌC THÁI VÀ BẢN TÌNH MƯA TUYỆT VỜI – HOÀNG THỊ THẢO

Suốt bài thơ... làn mưa và tiếng chuông chùa cứ thao thiết trong nhau, hoà vào tâm tình của người thi sĩ. Cái tiếng chuông thỉnh lên lời cầu nguyện "nam-mô-a-di-đà" ấy, phải chăng cũng là tiếng khắc khoải nguyện cầu thao thiết trong anh? Anh đi trong khúc mưa bay với một tâm hồn trống trếnh, chơi vơi: Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là... /- Sự mơ màng như thể đang dẫn người đến bên cửa phật. Một bài thơ tình ở chốn thánh thần, làm cho tình thi vừa thân thương lại thêm màu huyền hoặc.

VÀI LỜI BIỆN HỘ CHO BÀI THƠ “NHỚ RỪNG” CỦA THẾ LỮ – Châu...

Vậy “ Nhớ Rừng” tuy là một bài thơ chất chứa tâm trạng tủi nhục của con Hổ trong vườn bách thú nhưng nó không phải là một bài thơ tiêu cực, mà là một bài thơ tích cực, phơi bày sự giả tạo, buồn chán của kiếp sống nô lệ tù tội, khôn khéo trong hoàn cảnh cấm đoán ngôn luận trong thời Pháp thuộc để khích động tinh thần yêu nước, khiến cho cả thế hệ nhìn Hổ mà ngẫm đến mình, đứng lên phá vòng cương toả.

DẤU ẤN TUỔI THƠ KHÔNG THỂ PHAI MỜ! Của bài thơ ĐÁM CƯỚI XE...

Một bài thơ về kỷ niệm tuổi thơ thật hay, ấn tượng rất tình . Hoài niệm đẹp về tuổi thơ trong trẻo, một bản nhạc tình rất thơ – rộn rã, ồn ào mà sâu lắng ưu tư thăm thẳm tình người. Như con thuyền đưa ta ngược thời gian trở về ký ức!

CÙNG VŨ THIỆN KHÁI “THAO THỨC SÔNG QUÊ” – Đỗ Xuân Thu

Điều đáng nói nữa trong truyện ngắn Vũ Thiện Khái đó là sự kết hợp huyền ảo với cõi thực. Ông đưa người đọc vào những câu chuyện ma mị, huyền bí để rồi từ khung cảnh ấy đánh thức hoài niệm, thức tỉnh nhân tâm, trò chuyện với quá khứ để khẳng định hiện tại, vươn tới tương lai. Đọc những đoạn văn này, tôi như bị mê hoặc.

Đọc thơ VŨ MIÊN THẢO – CHỮ HÀO HOA HỒN PHIÊU LÃNG ...

Thơ của anh VŨ MIÊN THẢO đi vào trí nhớ người đọc với câu chữ hào hoa, trau chuốt; chứa đựng một hồn thơ miên man đang giấc lãng du giữa cõi trần gian gió bụi. (Trích)

TRỞ LẠI NÉT SON- thơ Chu Long- Bình: Thư Hoàng

Với cái tựa "Trở lại nét son"khiến tôi phải ngẫm xem "nét son" ở trong thơ là gì? Nếu nhìn theo hình minh họa thì là hồn cổ của nét chữ ông Đồ. Nhưng qua thơ anh cho tôi cảm giác đấy chính là cái đẹp, cái tao nhã của thơ, thứ ngôn ngữ của tiếng lòng diệu vợi.
Hãy xem nhà thơ sẽ đưa chúng ta đi đâu và đến đâu trong cõi thơ mênh mông ấy.

ĐỌC “TÂY NINH QUÊ HƯƠNG TÔI” THƠ ĐAN THUỴ – Châu Thạch

Tôi hình dung bài thơ của Đan Thuỵ như chiếc áo Bà Ba của các cô gái miền tây nam bộ. Chiếc áo không làm chợt mát nắng Sài Gòn như “Áo lụa Hà Đông”, không “mộng trắng trong” như tà áo dài của cô gái Huế mà duyên dáng đậm đà, nét đẹp tự nhiên đi vào lòng người êm ái lắm thay .



wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

HOÀNG HẠC LÂU và hai bản dịch- Nguyễn Ngọc Hân

Hán Dương sông tạnh cây bầy
Bãi xa Anh Vũ xanh đầy cỏ non
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai.
( Trích )