Đọc bài thơ “Giận” cuả Ngô Văn Giảng – Lục Thị Bích Hạnh

Trong khi yêu ai chả có lúc giận hờn một chút, nhiều người họ thường nói con gái là chúa hay giận, ấy vậy mà biết đâu phía các anh cũng giận lắm đấy chứ

ĐỌC “EM VỀ NHẶT CHÚT HƯƠNG PHAI” THƠ HUỲNH GIA – Châu Thạch

Bài thơ cho ta những hình ảnh trở thành hình tượng, lung linh quanh hình tượng ẩn dụ những tứ thơ mượt mà. Bài thơ mở ra một khung trời u ám nỗi buồn rồi ánh sáng của chân lý cao thượng, của thuỷ chung tâm hồn làm ấm áp tâm hồn người trong cuộc và người thưởng thức bài thơ.

TẢN MẠN VỚI “VÀ KHI EM KHÓC” THƠ HOÀNG LỘC – CHÂU THẠCH

Bài thơ có hay hay không tùy cảm nhận của mỗi người. Với tôi nó đã cho tôi sự thích thú tối nay. Tôi thỏa lòng khi  được đọc một bài thơ có ý lạ và tứ thơ và chữ dùng cũng lạ.

ĐỌC “KHÚC CA MÙA HẠ” THƠ LANG TRƯƠNG – Châu Thạch

“Khúc ca mùa hạ” cho người đọc nhiều cảm xúc, gián tiếp phản kháng những phi lý còn xảy ra trong cuộc sống, bắt con người phải suy nghĩ đến quyền trẻ em và trách nhiệm xã hội.

ĐỌC “KHÔNG CÓ LẼ…” THƠ VĨNH THUYÊN – Châu Thạch

Thật lòng nếu chọn giữa thương và ghét  thì tôi không thể nào chọn thương được khi đọc thơ Vĩnh Thuyên. Vì thơ Vĩnh Thuyên ngắn quá, để ngâm vịnh ngoài miệng thì ít, mà để nghiền ngẫm ở trong lòng thì nhiều.

TẢN MẠN VỚI BÀI THƠ “UỐNG RƯỢU VỚI LÊ MAI LĨNH” CỦA KHA TIỆM...

Bài thơ “Uống Rượu với Lê Mai Lĩnh” là một bài thơ sầu. Sầu của những con người khí phách. Vì là nỗi sầu của những con người khí phách cho nên chất lãng mạn của nó vượt trên sự mơ mộng bình thường của thi nhân.

Đọc “BẾN SÔNG QUÊ” , NHỮNG NỖI NIỀM TÂM SỰ của Lê Thanh Phách...

Có thể nói rằng tập thơ "Bến sông quê" của nhà thơ Lê Thanh Phách chứa đầy những nỗi niềm tâm sự. Với sự đa dạng về thể thơ và cách sử dụng thủ pháp nghệ thuật tu từ, tập thơ "Bến sông quê" của anh sẽ lắng sâu và lan tỏa vào tâm hồn người đọc.

ĐỌC BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN – Chử Văn Long

Bài thơ “Quê nghèo” của Đặng Xuân Xuyến cho ta cái tình, tình người muôn thuở. Làng thơ Việt Nam bây giờ có nhiều người giàu có, quyền tước ngất trời muốn mượn thêm thơ để làm phật đạo, rằng mình cũng hiền, cũng triết, cũng thanh cao,

“HÀNH TRÌNH” MỘT TRIẾT LÝ NHÂN SINH QUAN – Lời bình PHẠM VĂN...

Này em nhé đời còn nhiều giông gió    
Cố lên em trời đất rất nhiệm mầu
Ta tồn tại - bởi em là thục nữ
Ngại ngần gì sóng đời sống dâng cao

NGƯỜI DƯNG NHƯNG ĐÂU PHẢI LÀ NGƯỜI XA LẠ! – Nguyễn Bàng

Khép lại bài thơ Người Dưng, không hiểu sao tôi lại có cảm giác, hơi thở dài của cô gái mắt lá răm cũng chính là hơi thở dài của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến.