NGUYỄN CHÂU VỚI DÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY – Ngã Du Tử

Cuối năm Đinh Dậu, tôi được anh Nguyễn Châu tặng tập truyện ngắn DÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY. Bạn văn chơi với nhau ai có tác phẩm ra đời là cùng chia vui,

Đọc lại bài thơ “Cảnh Khuya” của Hồ Chí Minh – Lê...

Cảnh Khuya được sáng tác ở chiến khu Việt Bắc vào năm 1947, thời điểm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, lúc tình hình đất nước  rất  khó khăn, gian khổ, cam go. 

HỒN QUÊ VÀ MẸ TA XƯA – Vài cảm nhận khi đọc HỒN QUÊ...

Bài thơ Hồn Quê của Đặng Xuân Xuyến chưa hẳn đã là hay với nhiều bạn đọc nhưng rất đáng đọc và đáng khích lệ. Bởi vì trong Hồn Quê của Đặng Xuân Xuyến sáng lung linh hồn mẹ ta xưa của nhà thơ. 

ĐỌC “TÔI NẰM XUỐNG” thơ Xuân Ly Băng – Châu Thạch

Một trăm bài thơ nói về sự chết thì một trăm bài thơ bi quan, cho dầu có bài thơ nói đến sự phiêu diêu miền cưc lạc, hoà nhập với trăng sao nhưng lại xem thế gian là nơi đầy đau buồn mà mình vừa trút bỏ.

ĐỌC “VÒNG ĐỜI” THƠ LÊ ĐÌNH HẠNH – Châu Thạch

Ở Đà Nẵng có một nhóm thơ tên là Thân Hữu. Thân Hữu chỉ là cái tên để có mà gọi nhưng thật ra thành viên chỉ là nhưng con người tự do và yêu thơ,  thỉnh thoảng gặp nhau trong quán cà phê hay bên vỉa hè một con đường phố.

“ẨM TRỜI” thơ Đặng Xuân Xuyến: MỘT PHONG CÁCH TÌNH KHÁC LẠ – Châu...

 “Ẩm Trời” là một bài thơ ngắn gọn tưởng như nó bày tỏ một mối tình qua loa hời hợt nhưng không phải thế. Đọc thơ ta hiểu được tính cách của người trong thơ.

ĐỌC “TÂY NINH QUÊ HƯƠNG TÔI” THƠ ĐAN THUỴ – Châu Thạch

Tôi hình dung bài thơ của Đan Thuỵ như chiếc áo Bà Ba của các cô gái miền tây nam bộ. Chiếc áo không làm chợt mát nắng Sài Gòn như “Áo lụa Hà Đông”, không “mộng trắng trong” như tà áo dài của cô gái Huế mà duyên dáng đậm đà, nét đẹp tự nhiên đi vào lòng người êm ái lắm thay .

ĐỌC BÀI THƠ “GIEO” THƠ LANG TRƯƠNG – Châu Thạch

Bài thơ chỉ có ba khổ nhưng âm vọng của một trường thi, trường thi vì nó đi từ hiện tại quay về quá khứ xa xăm từ tiền kiếp.

ĐỌC THƠ ÁI KHANH – Châu Thạch

Đọc thơ Ái Khanh hình như nỗi đau cũng làm thi vị lòng ta. Niềm vui thì có nhiều trong thơ chị. Tiếng thơ của Ái Khanh như bàn tay vị tha vỗ về, như một làn hương thơm đậm đà vây bọc tâm hồn,

“Còn Lại…”_ Một bài lục bát “Rất Đời” của Lê Thiên Minh Khoa....

Bốn câu lục bát, bốn cảnh đời (hay chỉ một). Thoạt nghe cứ tưởng rằng tác giả báng bổ Thánh Thần. Nhưng theo tôi, nhà thơ đã đưa tay ra kéo xuống và thò tay xuống kéo lên tất cả để hiệp nhất trong một điều vĩnh hằng: Thế mới chính là Đời