TIỄN BIỆT NHÀ THƠ VÕ THÀNH LONG – Võ Tấn Hùng

Tháng trước đạp xe vui khắp phố,
Mà nay về cõi biệt trùng khơi.

KHÓI CHIỀU – Xướng Trần Hoành Châu & TRÊN SÔNG CHIỀU – Họa Vũ...

Thấp thoáng mái tranh trông quạnh quẽ,
Lơ thơ rặng liễu thấy hoang liêu.

Tự tình (xướng) – Đỗ Thanh Liêm & Tâm sự (họa) – Võ Tấn...

Sáng sáng lớp trường lo giáo án
Chiều chiều bè bạn rảnh đưa cay

Nhớ một thời đã xa – Bùi Nguyên Bằng

Nhớ một thời đã xa Hạ về phượng đỏ nhớ mênh mông Nghe tiếng ve ngân chạm tiếng lòng Lưu bút còn đầy hương chữ cũ Dòng...

CÒN NGÂN LỆ SỬ – Mặc Phương Tử

Những điệu đàn xưa ai có hay
Rơi từng nhịp xuống nước non nầy.

Tâm sự chiều – Bùi Nguyên Bằng

Ta lạc bến đời duyên nguyệt khuyết
Tình sầu lá rụng lối thu phong

XEM ẢNH – Vũ Hùng

Ảnh này vừa đúng tuổi năm mươi,
Tràn ngập sức xuân sắc rạng ngời.

HƯƠNG CỐ HƯƠNG- Mặc Phương Tử

Cánh chim vạn dặm mờ nhân ảnh
Đất khách muôn trùng lạnh gió sương.

MÓN QUÀ – Võ Tấn Hùng

Hai cây bút quý hơn ngà ngọc,
Một quyển sổ xinh hẳn lụa là.

THẮNG CẢNH HẢI VÂN QUA ĐƯỜNG THI NHÀ THƠ THẠCH CHÂU – Châu Thạch

Vì sao gọi Hải Vân là “Hùng quan lịch sử tạc lưng trời”?
Theo sử liệu, trước năm Bính Ngọ (1306) vùng đất có đèo Hải Vân thuộc châu Ô và châu Rí của vương quốc Cham Pa (còn gọi là Chiêm Thành).