Chuyện làm đường ở xã Tân Bình – Bút ký La Ngạc Thụy

0
43

Thế mà nay trở lại, con đường đã được san lấp, phối cấp đá đỏ bằng phẳng, thông thoáng dài hơn 600 mét, rộng 12 mét với tổng kinh phí hơn 500 triệu đồng do tỉnh hỗ trợ kinh phí và xã làm chủ đầu tư thi công. Con đường hình thành cũng là niềm vui của bà con dân tộc hai xã sống hai bên đường. Anh Danh Khiêu đại diện bà con dân tộc xã Tân Bình phấn khởi hơn ai hết: “Anh biết không, hơn 30 năm qua con đường này là nỗi khổ của bà con, việc đi lại, vận chuyển nông sản thật khó khăn, nhất là vào mùa mưa luôn ngập nước. Nay đã được Đảng và nhà nước quan tâm làm đường, bà con vui thật là vui. Năm nay đón tết Sa-uôn-kô Kha môn chắc là vui lắm…”

Anh Nguyễn Thanh Minh, Chủ tịch UBND xã Tân Bình cũng hồ hởi không kém. Anh cho biết: “Đây là công trình chào mừng Đại hội Đại biểu Tỉnh Đảng bộ lần thứ IX, hoàn thành đúng vào những ngày diễn ra đại hội và cũng là công trình hoàn thành cơ bản tất cả những tuyến đường trong xã, không còn con đường nào lầy lội khó đi nữa …”.

                               Con đường đã được láng nhựa thông thoáng

Nhớ lại, năm 2003 khi Đảng ủy và UBND xã đề ra chủ trương làm đường, không ai tin rằng hôm nay, chỉ hơn 7 năm mà 38 tuyến đường trên địa bàn toàn xã đã hoàn thành cơ bản với hơn 4 tuyến đường nhựa hóa, 10 tuyến đường nâng cấp phún hóa, trong đó có 4 tuyến đường rọc tuyến dài 5,5 km tạo thành những tuyến đường huyết mạch xuyên qua các ấp, xóm thôn rất thuận lợi trong việc đi lại, vận chuyển nông sản của người dân đến từng địa bàn dân cư, ruộng rẫy. Những tuyến đường được nâng cấp, mở mới đều được bà con đồng tình tự nguyện hiến đất, cây trái, hoa màu, công trình kiến trúc … Đó là kết quả tất yếu khi địa phương biết phát huy dân chủ cơ sở theo như ý kiến của anh Phạm Văn Năm nguyên Bí thư Đảng ủy xã. Qua anh Năm, nghe anh kể chuyện tôi càng hiểu rõ hơn chuyện người dân tự nguyện hiết đất làm đường. Nếu như hệ thống lại tôi như đang chứng kiến một thực tế sinh động diễn ra trước mắt. Đầu tiên, từ một con lộ nhỏ hẹp, bề ngang chừng hơn 1 mét, dài 635 mét, ở Tổ 19 ấp Tân Trung hình thành tự nhiên trong quá trình đi lại sản xuất của người dân; mùa mưa thì lầy lội, việc đi lại, vận chuyển nông sản của người dân rất khó khăn, nhọc nhằn. Và chính những hộ dân ở đó đã cùng chính quyền bàn bạc để mở rộng con đường. Dân thì tự nguyện hiến đất, kẻ ít người nhiều với tổng giá trị đất đai, hoa màu thời điểm đó lên đến hơn 153 triệu đồng. Chính quyền thì lên kế hoạch thực hiện. Nhờ vậy, con lộ nhỏ đã được mở rộng hơn 10 mét đi vào miệt vườn mãng cầu, một loại trái cây đặc sản của Tây Ninh. Chị Nguyễn Kim Hoa là người hiến nhiều đất nhất với bề ngang hơn 3 mét dài hơn 200 mét.

Ở thị xã Tây Ninh có một chủ trương như thế này: nơi nào vận động được người dân đóng góp, thị xã sẽ cấp vốn đối ứng để làm đường. Từ chủ trương đó và từ hiệu quả của việc làm đường ở Tổ 19, xã đã đề ra kế hoạch phát đông toàn dân tự nguyện hiến đất làm đường để tạo ra vốn “đối ứng” nhằm “thu hút” vốn đầu tư của cấp trên. Thế là sau một thời gian tính toán, khảo sát trên cơ sở thu thập ý kiến của dân, xã lên phương án nâng cấp và mở mới những con đường. Ở ấp Tân Trung, trung tâm xã thì nâng cấp láng nhựa con đường chính liên xã dài 9 km, ngang 12 mét kinh phí do nhà nước hỗ trợ, người dân tự nguyện chấp nhận không đền bù thiệt hại hoa màu. Ở ấp tân Phước thì mở rộng, nâng cấp láng nhựa con đường cặp trụ sở UBND xã rộng 10 mét, dài 1.963 mét. Ở ấp Tân Lập thì nâng cấp láng nhựa đường số 1 rộng 12 mét, dài 2.270 mét. Riêng ấp Tân Hòa thì mở rộng con đường xe bò trũng sâu, có đoạn mở mới rộng 10 mét, dài 1.597 mét và trải sỏi đỏ… Tất cả những con đường đó, tổng cộng kinh phí đối ứng đóng góp của dân thông qua việc hiến đất, không đền bù thiệt hại hoa màu, công trình kiến trúc, hàng rào lên đến 2 tỉ đồng. Một con số khá lớn thời điểm đó nếu như so với mức thu nhập của người dân vừa mới trải qua qua những năm tháng nhọc nhằn xây dựng từ con số không.

Không dừng lại ở đó, lãnh đạo xã Tân Bình đã tiếp tục vận động sửa chữa, nâng cấp những đoạn đường đã làm và chưa thể làm để lơi sức dân. Mãi đến năm 2009, được sự hỗ trợ mới từ tỉnh, thị xã và qua thực tế hư hỏng cũng như nhu cầu đi lại của người dân được thuận lợi hơn xã đã lên kế hoạch và được tỉnh, thị xã giao làm chủ đầu tư đã nâng cấp sỏi đỏ đường tổ 1 ấp Tân Hòa, tổ 9, tổ11, tổ 21 ấp Tân Trung và cải tạo nâng cấp cống qua đường tổ 12 ấp Tân Lập và công trình chào mừng Đại hội Tỉnh Đảng bộ xuyên qua xóm Tà Mun ở ấp Tân Lập với tổng chiều dài hơn 5,5 km và tổng vốn đầu tư hơn 2,7 tỉ đồng.

Nếu như chỉ kể chuyện làm đường mà không nhắc đến chuyện người dân tự nguyện hiến đất là một thiếu sót lớn. Đúng là sau nhiều năm triển khai và thực hiện quy chế dân chủ cơ sở, những khái niệm “ích nước, lợi nhà” đã đi vào cuộc sống và trở thành ý nguyện của người dân Tân Bình. Đáng ghi nhận nhận nhất có lẽ là chuyện làm đường ở ấp Tân Hòa. Vùng đất này có hơn 60 ha vườn cây các loại chôm chôm, sầu riêng, nhãn, mãng cầu và hơn 10 ha ruộng lúa. Hàng chục năm qua, người dân sống ở đây phải đi lại và vận chuyển nông sản trên con đường mòn do xe trâu, bò kéo. Trải qua năm tháng cùng với sự xói mòn đã trở thành đường xe sâu quá đầu người. Mùa mưa đường ngập đầy nước, xe trâu, xe bò kéo cũng không qua lại được, người dân phải vận chuyển nông sản bằng xe đạp từng chuyuến một len lỏi trên đất vườn nhà của bà con, rất khó khăn và vất vả. Đã thế, thương lái thu mua còn viện cớ vận chuyển khó khăn, không ngần ngại ép giá nông dân. Đã thiệt thòi lại càng thiệt thòi hơn. Xuất phát từ thực tế đó, người dân đã kiến nghị mở con đường. Và khi người dân đã đề nghị thì không lý do gì xã không thực hiện. Thế là con đường được nâng cấp, mở mới với mức đóng góp của người dân hơn 900 triệu đồng. Những cái tên đáng kể nhất là anh Phan Văn Chính, Trần Văn Ninh hiến bề ngang 4 mét dài hơn 200 mét. Anh Lê Thành Mỹ hiến trên 900 mét vuông đất ruộng và anh Đồng Văn Hưởng cũng hiến trên 900 mét vuông đất và 50 cây mãng cầu đang cho trái vì đất của các anh nằm trên đoạn đường phải mở mới.

Có đến thăm và nghe người dân tâm sự mới hiểu hết chuyện làm đường của xã Tân Bình. Có thể tóm gọn lại như sau: “Tự nguyện hiến một số đất và những thiệt hại khác nhưng thu lợi rất nhiều, giá trị đất đai tăng lên còn hơn bán phần đất đó, chưa kể việc đi lại thuận tiện, không còn vất vả, lo toan mỗi khi mùa thu hoạch đến”. Và còn một điều người dân chưa kể đó là khi có con đường, khu dân cư hình thành, hệ thống điện nước vào theo, cuộc sống vật chất và tinh thần nâng lên thấy rõ. Nhà nào cũng có điện thắp sáng, truyền hình, cassettes … tưới vườn cây bằng mô-tơ điện và đặc biệt mỗi chiều có thể thả bộ nhàn nhã đến các quán cà phê nhạc thư giản tinh thần sau một ngày lao động mệt nhọc …

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN