Chùm thơ Nguyễn Chinh (DẠ QUỲNH – HƯƠNG BUỒN)

0
152

 

 

 

 

Nguyen Chinh

 

 

DẠ QUỲNH 

ừ thôi!

em lỡ quên thề thốt 

bỏ lại mình ta mấy ngọn đồi? 

ngày xưa  

hai đứa lên tịch cốc 

dựng một am mây  

ngắm cảnh trời 

 

ừ thôi!  

ta lỡ thân hành giả

leo mấy non xanh vọng một người?

không gian tê buốt

mùa trăn trở

sương khói nào khuây?

lạnh tiếng cười

 

ừ thôi!

lá biếc nơi rừng rú

nở mấy thâm sơn đóa dạ quỳnh?

là em!

hương tóc thơm ngày cũ

nguyệt động

còn vương

một chút tình!

 

HƯƠNG BUỒN

có đóa quỳnh hoa vừa chớm nụ

dưới làn mây e ấp bên trăng

đâu biết hằng đêm ta ấp ủ?

mong chờ em – chờ đã bao năm!

 

có một làn mây bay rất lâu

đêm nay bên giấc mộng – mây về

thăm ta – như thăm mùa trăng lạnh

tỏa chút hương buồn trong cơn mê

 

có một cơn giông qua phố thị

gió giật cấp mười hay mười hai?

gió lay cành gẫy hoa quỳnh rụng

rụng cả mùa trăng dưới gót hài

 

khi em ghé bước bên thềm cũ

là ta phiêu dạt giữa giang hồ

bỏ lại nụ quỳnh xưa héo rũ

và hương buồn đọng chốn hư vô!

 

Nguyễn Chinh  

 (Tp.HCM)

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN