CHÙM THƠ – LÊ HÀO

0
80

 

MANG TÂM HỒN TỔ TIÊN

 

Tâm hồn tổ tiên thấm đẫm

làm mặt nước xanh trong

hình bóng anh linh ngày xưa hòa trong sóng

nên sóng mãi dập dồn …

Bằng kiêu hãnh giống nòi Âu Lạc

Người cất cao tiếng hát …

 

Ta biết ý chí Người rộng hơn mặt nước

bao la hơn bầu trời

Người là mênh mông sóng vỗ

hòa cùng sông núi

đẹp như lịch sử mấy nghìn năm

 

Nỗi buồn Người giấu kín trong lòng

và nước mắt vầng trăng nhỏ xuống

thương giọt máu hùng thiêng

cốt nhục phiêu lãng

Người tưởng nhớ

bằng mộ bia sóng nước bạc đầu

nén nhang là ánh sao khuya …

 

Người chở che và nuôi dưỡng

từng bãi đá, đảo chìm đảo nổi

từng hạt cát viên sỏi …

Đêm óng ánh gềnh đá san hô

bàn tay ve vuốt  

 

Người mang tâm hồn tổ tiên dân Việt

xa Người …

là xa khuất tổ tiên. 

 

 

CHỢT NGHĨ

 

Hàng cây lại trở về với vẻ đẹp quyến rũ

màu lá tươi non năm ngoái

lại trở về đây…

khe khẽ điểm tô nét dịu dàng mùa mới đến

 

Vài mảnh thời gian cũ nằm bơ vơ

bao kí ức …

con người không nuôi dưỡng được

những vỡ vụn

dang dở

đẫm hơi sương

 

Và niềm vui cũng trở về cùng bầy trẻ

diều bay như những giấc mơ

đồng ruộng xanh như tình thương ông bà

lúa hoài thai từ mấy mươi năm khát vọng 

 

Người ra đi, người có về không ?

nhang khói mộ chí

vương vấn áo người, ai biết ?

Khói bay bên tóc mẹ …

rưng rưng …

trắng sương mờ bổi hổi 

 

Nỗi buồn ra đi, có trở về không ?

tình yêu ra đi, liệu có trở về ?

Sợ lắm một ngày thiếu vắng tình yêu !…

 

 

TỰ HỌA

 

Tôi cố vẽ ra những khuôn mặt cũ của tôi

làm sao cho đúng

những góc cạnh nằm khuất

che giấu điều gì ?

làm sao mô tả hết

 

Săm soi quá khứ vào gương

vẻ mặt mỗi ngày chứa đựng bao điều

khiến tôi băn khoăn tự vấn

 

Nhiều khi nét vẽ đưa nhanh mềm mại

lòng ngập tràn niềm vui

khi thể hiện ánh mắt hiền lành   

có phần trắc ẩn

 

Đôi khi nét cọ run run

lòng day dứt

bàng hoàng

chút màu rơi nhỏ xuống khung hình

như nước mắt 

 

Tôi cố vẽ ra tôi

bằng những gì chân thật.

 

LÊ HÀO 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN