CHÙM THƠ Bình Địa Mộc (Ngày trần gian – Mì Quảng Sài Gòn)

0
24

 

 

 

 

 

NGÀY TRẦN GIAN
Ngày trần gian của anh còn ít lắm
Làm ơn đừng hẹn nữa được không em
Đèn trước gió sớm muộn gì cũng tắt
Mây kéo về giông bão sắp nổi nênh

Em hứa tặng anh nụ hôn cháy bỏng 
Nhưng bao năm rồi môi vẫn khát khao
Hay tất cả chỉ là điều mong ngóng
Như trần gian ngày tháng vốn chênh chao

Thôi em ạ, anh nằm đây lá đắp
Chiều co ro sương trắng phủ quanh bờ
Câu thơ cũ thương yêu vờ ôm ắp
Ngày trần gian ai biết đến bao giờ

Tạm biệt em, mong manh tình yêu nhỏ
Biết vậy rồi nhưng có vẫn hơn không
Ngày trần gian nợ duyên mình chưa tỏ
Hẹn muôn sau anh cỏ lót em nằm …

Sài Gòn, 6.2014


 MÌ QUẢNG SÀI GÒN

Giữa Sài Gòn ăn tô mì Quảng
Bằng ở quê đám giỗ cả làng 
Rùn cổ lại bẻ đôi bánh tráng
Hạt mè văng tím rịm góc bàn

Ông dường đã tóc đang sợi bạc
Môi thít thà cắn trái ớt xanh 
Chiều gió cả cơ hồ thất lạc
Quét chân người muôn thuở loanh quanh

Hai bạn trẻ ngoéo tay chờ đợi 
Khều cộng rau nước mắm mặn dần 
Chiếc đũa lệch thời gian xấp xới 
Dăm người ta nóng ruột ngoài sân 

Chị ăn rồi nhưng chưa về vội 
Ngồi phân bua thịt ướp lơi tay 
Tuy hơi nhạt nhưng tôm nổi trội 
Rất ngọt ngào dư vị từ đây 

Phía bàn bên chủ nhân với khách 
Kể huyên thuyên chuyện cũ quê nhà 
Rồi bắt lẽ: răng mi ốm nhách 
Thiếu: cơm gà, rượu gộ nhâm nha 

Giữa sài Gòn ăn tô mì Quảng 
Còn sang hơn mĩ vị cao lương 
Nghe người quở buồn chi bảng lãng
Nhích lại gần. Tôi nhớ Quế Sơn! 

Sài Gòn, 6.6.2014 
Bình Địa Mộc 
(Tp.HCM)

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN