Chiều sân bay Tân-sơn-nhất & Phải chi em quay về – HUY UYÊN

0
7

1- Chiều sân bay Tân sơn nhất

 

Mười năm tay vẫy ở sân bay

Chiều thành phố giăng mưa quất

Xao lòng nước mắt em cay

Đèn vàng trên cao sớm tắt.

 

Đóng lại bến bờ hạnh phúc

Thôi em vĩnh biệt bóng quay về

Đặt trên môi nụ hôn cay đắng nhất

Giữ hoài ký ức một người đi.

 

Ảo tưởng giấc mơ 

Tháng giêng dỗ buổi chiều ngoài cửa sổ

Quắt chín nụ cười

Tôi, em xa nhau từ dạo đó.

 

Một mình sân bay Tân-sơn nhất

Ngoài kia bà Chiểu hắt hiu buồn

Vẫy tay tiễn người đi từ đó

Lần cuối cùng hai mắt nhung đen.

 

Xa đổ tiếng chuông nhà thờ

Vây quanh em thập tự.

Em đâu biết tôi bơ vơ

Lời kinh tiễn đưa một người xa xứ

 

Quán cà phê trong vườn chết lặng

Rớt những chiếc lá vàng cuối thu 

Đứng lại bên đường bóng tượng 

Nổi nhớ bu quanh chỗ ngồi.

 

Từ biệt em và sân bay

Mơ xưa ai về quê cũ

Thoáng trong nhau đầy ắp giọng cười

Lao xao đêm quán nhỏ.

 

Mịt mù hơi thở

Rượu say có ướt mềm môi.

 

2- Phải chi em quay về

 

Bầy quạ đứng bên bờ

Sông lang thang chảy hoài dòng mắt lệ

Đà Nẳng vào mưa

Lá vàng chi đến thế.

 

Em một mình đóng cửa

Chẳng lẻ mùa thu đã về

Tôi quặn lòng tiếc nhớ

Gió đêm sang mùa.

 

Trên lối mòn xác lá ngủ mê

Bóng ai đứng một mình cuối dốc

Tịnh yên bóng người

Trong sương giăng mờ

em cô đơn thiếu nữ.

 

Chỉ một lần thôi, lần cuối

Phải chi em kịp về

Màu trời thôi tím tối

Môi hôn xưa đau tới một đời.

 

Em có quay về trước tháng giêng

Bảo lòng đi qua sương lạnh

Bên kia sông Hàn chôn mộ buồn

Chen ngang tiếng thở dài mọc cánh.

 

Trần gian chia hai từ đó

Mắt huyền em hiện về xa xăm

Dỗ dành mối tình bé nhỏ

Trái tim người ngủ lặng câm.

 

Một mình em và con đường

Lối xưa không còn nữa

Đám tang cho cuộc tình

Nghĩa trang chôn sâu nhung nhớ !!

 

Huy Uyên

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN