CHIỀU! – Huỳnh Gia

0
90

 


                               Huỳnh Gia

 ​CHIỀU!

Chiều! 
những chú chim cuối cùng bình yên trong chiếc tổ 
còn lại ta và nỗi buồn loang lổ 
rơi vãi một góc trời 
không gian trắng 
sương rơi

Có tiếng vỡ toang 
thềm ký ức bồi hồi 
tiếc nuối 
Ta cố nhặt từng mảnh dăm đau 
cặm cụi 
nhích dần… nhích dần… 
cuối đoạn đường đã chia thành hai lối 
chia cả phần kỷ niệm 
xót xa!

Chiều! 
Ta làm bạn với Ta 
lắng nghe gió mùa thổi run từng chiếc lá 
những cơn gió mùa rất lạ 
bạc bẽo 
lạnh căm

Chiều! 
Ta dang rộng vòng tay… 
ngỡ hơi ấm thật gần 
nỗi nhớ chao nghiêng 
chao nghiêng 
chới với… 
nén lòng chờ đợi 
đợi ai ?

Chiều! 
nghe từ phía xa xa 
như có tiếng thở dài 
quay ngoắt lại 
nhận ra chiều rất vắng 
mỏi quá những bước chân 
lối xưa tìm đâu gặp 
chiều vô tình 
bỏ trống một giấc mơ

(02-02-2010)

 Huỳnh Gia

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN