CHIẾC BÁNH HỒNG XA XÔI – Phan Minh Châu

0
17

CHIẾC BÁNH HỒNG XA XÔI

(Viết tặng mẹ nhân ngày VU LAN)

 

Trời Tuy Hoà đang độ vào thu

Con nhớ mẹ nỗi nhớ dài quay quắt

Mẹ tôi đó tháng năm dài tất bật

Sống bên kia nhưng nhớ ở bên này.

 

Miếng đất nghèo năm tháng với mưa bay

Với bão tố cứ đùn lên lớp lớp

Ở chốn đó nơi khu vườn thơm trái

Có mẹ già bao bọc cuộc đời con.

 

Nay con về vùng đất mới Nha Trang

Bỏ lại phía sau lưng thời thiếu nữ

Bỏ lại tuổi thơ nơi căn nhà cũ

Bỏ thằng em côi cút giữa chợ đời

 

Cứ mỗi ngày nghe tiếng mẹ gọi phone

Đường dây đến nơi vùng trời xa thẳm

Mẹ tôi đó tháng năm dài hiu quạnh

Ôm nỗi buồn theo vóc đứa con xa

 

Trời Cali mỗi buổi sáng đi qua

Nơi thung lũng hoa vàng quanh năm nở

Mẹ chợt nhớ một làng quê, bõng chợ

Một con đường, một núm ruột quê hương

 

Nhớ những ngày cay đắng với cô đơn

Sống tần tảo suốt năm dài goá bụa

Nhà hết gạo mẹ chạy ăn từng bữa

Để cho con thêm no đủ mỗi ngày

 

Vùng đất nghèo ruộng lúa với nương khoai

Hằn vai mẹ suốt cuộc đời con gái

Thương đàn con ngây thơ còn bé dại

Mẹ ngậm ngùi trăn trở suốt năm canh

 

Cha đi rồi… năm tháng chiến tranh

Để lại mẹ bao nỗi buồn sâu thẳm

Một tay chống qua sóng cuồng bão lộng

Một tay chèo qua giông tố phong ba

 

Rồi năm cùn tháng lụn cũng đi qua

Mẹ cũng đã cho con thời con gái

Cảm ơn mẹ khu vườn xanh cây trái

Cứ ngọt ngào ngan ngát suốt đời con

 

Cả cuộc đời vất vả với long đong

Mẹ cho hết chúng con thời tuổi trẻ

Con chưa thể một lần sinh nhật mẹ

Chưa một lần… dù chỉ một lần thôi

 

Chiều Nha Trang nắng ấm với mây trôi

Thu vội vã như cuộc đời của mẹ

Nhặt chiếc lá mới vừa rơi khe khẽ

Chợt ngậm ngùi, chợt nhớ, chợt hoài mong.

 

Phan Minh Châu

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN