Chén trà tri âm – Tản văn: PHAN NAM.

0
28

Mỗi khoảng không gian và thời gian đều cho ta những trải nghiệm quý giá ở đời. Dấu chân của ta nơi quán vắng đọng lại trong tiềm thức mạch nước ngầm chưa bao giờ vơi cạn, ngày ngày lắng đọng trong tâm hồn. Tôi đã đến và cảm nhận thành phố nơi tôi đang sống những thanh âm trong trẻo và ngọt ngào như vậy. Đắm chìm cùng buổi hò hẹn cuối ngày, ánh hoàng hôn giăng mắc trên những tàng cây ngọt lành, điểm xuyết từng chiếc lá vàng rơi lao xao hè phố. Len lỏi qua dòng người đang vội vã chạy đua theo giây phút cuối ngày, tôi hẹn Quỳnh ở Trà duyên quá khách, một quán trà hiếm hoi của Đà thành, tọa lạc trên đường Hoàng Diệu. Bao mệt mỏi bon chen sau một ngày làm việc tan biến tự lúc nào, thân xác bỗng nhiên thư thái lạ kỳ khi bàn tay nâng nhẹ chén trà đặt lên đôi môi. Người trẻ uống trà cảm nhận duyên lành sắp đến, chỉ cần một chút sóng gợn trên mặt nước cũng đủ làm tâm hồn nghiêng ngả theo bước đường tha nhân.

Không cần thao thiết gọi mời ngoài đường ngoài sá, mặc kệ bao giông tố vây quanh đời sống với những hơn thua được mất, tách trà neo đậu cõi lòng khoảnh khắc của an nhiên và hạnh phúc. Trên đời mấy ai tìm được tri âm, như trà ngon phải tìm được người thưởng thức, thêm tách trà là thêm bằng hữu tâm giao: “Ngoài hiên mây trắng bay về đâu/ Bên cửa nàng thơ đợi khách xa/ Ai biết lòng này đang luống đợi/ Một ngày có cớ để pha trà (Đợi tri âm, Bạch Vân Nhi). Chỉ biết dừng lại đong đếm cho mình khoảnh khắc thong dong tự tại hiếm có, nhấm nguộm trà cảm nhận cuộc đời huyền diệu còn dành cho ta ngăn kéo bí mật chưa kịp lật mở, bí mật ấy đang khuất lấp giữa những nét đẹp đời thường mộc mạc dung dị, hằng ngày ta vẫn chạm vào, nhìn thấy mà không hề hay biết. Cuộc gặp cơ hồ như cơn gió thoảng qua, chưa biết vẫy gọi điều gì, cảm xúc vẫn còn hay đã mất, tựa như làn sóng trong tách trà, cẩn thận gìn giữ mắt môi. Bóng chiều đã đổ tự lúc nào, tôi, Quỳnh, chị Mười và anh Triều miệt mài phối cảnh dung nhan cho tác phẩm, khi cái nghiệp đã đeo bám giữa cõi đời phù phiếm, nắm chặt cũng là vứt bỏ. Thật đặc biệt và thú vị khi được hòa quyện xúc cảm và trí lực cho một địa chỉ đặc biệt, có lẽ chưa thật nhiều người biết đến, cũng như nguồn khách không thật sự phong phú nhưng việc duy trì Trà duyên quá khách cũng là duy trì cảm hứng sống và ngọn lửa yêu thương âm ỉ cháy qua bao giai đoạn cuộc đời. Tôi luôn tâm niệm cuộc sống luôn nhiều màu, chỉ cần mình sống thật lòng và nhiệt tâm thì tất thảy quả ngọt hoa thơm tự nhiên sẽ nảy nở giữa dòng đời vô ngã.

Trà dần cạn, đèn dần sáng, người dần nhạt. Màn đêm thăm thẳm ngoài kia phủ lên một màu lung linh huyền ảo của những ngọn đèn đường. Thưởng trà là cảm nhận dòng chảy vô tận của sự sống, dành cho người và dành cho ta. “Duyên đến vì trà, cuộc đời của con người nằm trong chén trà ấy”(Trà duyên, Phạm Thị Thúy Quỳnh), chưa kịp chạm vào tách trà, người vội nói lời giã biệt, người đi rồi biết đến khi nào gặp lại, chỉ còn khung cửa lặng lẽ ngân lên nốt nhạc thời gian…

PHAN NAM.

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN