CÂU THƠ ĐẢO CHIỀU & MỘT CHIỀU THẲM SÂU – Nguyễn Khánh Tuyêt Vy

0
21

CÂU THƠ ĐẢO CHIỀU

 

hạt nắng rơi trên con phố trẻ

ban mai giật lùi

dòng người hối hả trong tiếng động cơ nổ ròn

gọi thanh xuân ngày mới

 

câu thơ đảo chiều

rung rinh mật mã khó hiểu của đời sống

hiện hình cơn mơ

 

ta không đảo chiều câu thơ

mà để nó trôi xuống con dốc đọng bao nhiêu tư lự

lao về phía xanh màu nỗi nhớ

anh ngồi bên ô cửa

đếm từng giọt ngày không có ta trở lại

 

ta không đảo chiều câu thơ

để nó tự xoáy vào

nhớ thương nổi sóng

những tin yêu rạng lên sắc hồng

 

ta không đảo chiều câu thơ

để ta còn nhớ lối về bản ngã

để anh biết đường lần về kí ức

có ta có anh

có những bậc thang gọi nhau trong thổn thức

 

MỘT CHIỀU THẲM SÂU

 

Ngày mệt nhoài ngã xuống cỏ nhung

Chiều khép mắt

Cõi người chìm vào khoảng tối

Cõi lặng thời gian

 

Ta gom những mảnh rời rạc

Của ký ức vàng như chiếc lá

Chắp nối hy vọng mong manh

Như hoa điểm trên cỏ

 

Em tạc hình anh trong tim mình

Nghe sỏi đá lạo xạo con đường cũ

Nghe tuổi trẻ âm ỉ

Giữa đời sống rên xiết

Trong cơn mơ

 

 

Em thở hắt

Khẽ gọi anh trong nỗi buồn giấu mặt

Khẽ nhìn anh trong tâm tưởng rạc rời

Cuộc đời và những niềm đau

Cuộc đời và những điều đã mất

 

Cuộc đời lặng sâu vào xa thẳm

Em lặng sâu vào những khái niệm mất và còn

Chiều lặng vào đêm

Em tra một mật mã ký ức tìm về anh

 

Em tạc hình anh

Trong sâu thẳm cuối ngày nỗi nhớ…

 

Nguyễn Khánh Tuyêt Vy

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN