CẢM XÚC CÙNG ĐỒNG VĂN & LÂM HÀ ƠI – Lê Thị Ngọc Nữ

0
27

đồng văn

CẢM XÚC CÙNG ĐỒNG VĂN

     Đèo cao núi đứng chơi vơi
Đồng Văn hùng vĩ chạm trời hái sao
     Vắng cây, chỉ đá chênh chao
Dòng sông Nho Quế ngọt ngào xa xa…
     Ngắm Tam Giác Mạch mùa hoa
Hồng hồng chấm nhỏ ngân nga điệu khèn
     Ai từng lên Mã Pì Lèng
Gió sa vực thẳm bao phen chẳng về
     Con đường hồn trận như mê
Sững sờ vách núi bốn bề lặng thinh
     Chỉ nghe gió rít quanh mình
Ngác ngơ phong cảnh: đẹp xinh, oai hùng
     Cột cờ Lủng Cú trên cùng
Quốc kỳ phần phật bay tung giữa trời
     Nhà Vương kiến trúc tuyệt vời
Vua Mèo dinh thự một thời lưu danh
     Em về Phố Cổ cùng anh
Trăm năm còn vẹn đá thành hôm nay
     Đồng Văn đã đến thì say
Xa rồi để lại nơi này luyến lưu…

            LÂM HÀ ƠI

Sài Gòn chiều nhớ Lâm Hà
Nhớ giàn hoa rũ thướt tha dịu dàng
Mùa thu thấp thoáng sương giăng
Heo may se lạnh lá vàng nhẹ rơi
Nhớ về phố núi chơi vơi
Thả hồn phiêu lãng rong chơi cuối trời
Lâm Hà hỡi, Lâm Hà ơi!
Bạn thơ gắn kết ở nơi đất này
Ohaii kết nối vần say
Cảm ơn duyên số kiếp này biết nhau…

LTNN

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN