Cảm nhận của Châu Thạch về Đặng Xuân Xuyến – Quang Tuyết – Nhã My

0
52

dang-xuan-xuyen

 

TÌNH NỞ


Nở ơi… đận ấy… trăng hè
Giả ngây Nở để Chí đè cưỡng yêu
Ơn trời đêm ấy Chí liều
Cháo hành Thị Nở còn phiêu đến giờ.
Vườn trăng nhễ nhại chẳng ngờ
Hương tình Thị Nở tới giờ vẫn tươi.


Hà Nội, ngày 30 tháng 11 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Cảm nhận ngắn:

Chỉ mấy câu thơ ngắn gọn mà nó diễn đạt đến đỉnh cao của cảm xúc: cảm xúc xác thịt và cảm xúc tâm hồn. Đọc thơ không ai không thấy máu nóng hình như cũng chảy rần rần trong da thịt mình trước cảnh ân ái dưới trăng của hai con người bị dồn nén sinh lý lâu ngày. Đọc thơ ta cũng thấy yêu mến cái thứ tình chất phát trong tâm hồn của hai con người thật thà được bày tỏ qua tô cháo hành.
Ta thấy vườn trăng đêm ấy “nhễ nhại” nhưng không nhớp nhúa như những chốn lầu xanh đèn mờ, vì trong ánh trăng “nhễ nhại” đó nồng nàn một thứ “hương tình tới giờ vẫn tươi”.

Chuyện Chí Phèo-Thị Nở thì ai cũng biết, cũng viết nhưng để diển tả hết cái chất nóng kích dục cuồng nộ, cái hương tình âu yếm vọng đến trăm năm chỉ trong vài câu thơ ngắn gọn thì Đặng Xuân Xuyến đã thành công.

 quang-tuyet                                                

HƯƠNG THƠ TƯỞNG NIỆM

(Kính dâng cô Phan Ngọc Lan)

Tháng mười một về sủng ướt bài thơ
Nghĩ về cô giữa lung linh ngọn nến
Trang giấy trắng viết muôn lời thương mến
Vẽ hình thầy tóc bụi trắng vai nghiêng
Đời trôi mãi tuổi chồng lên gánh phận
Gởi về đâu? Giữa cõi mộng thiên thu
Người lặng lẽ ngủ say không từ biệt
Bao lời kinh khép lại cõi sa mù
Người ôm trọn phiều ưu số kiếp
Chỉ một mình nguyện ước với riêng mình
Ôi cô giáo?
Vòng hoa in tưởng niệm
Nhớ câu vàng giải trọn nghĩa nhân sinh
Chẳng cần phấn- Bảng đời in nét rõ
“Sống vô ưu. Để giữ nghĩa ân tình”
Tháng Mười Một. Hoa cười- Người vắng
Lời ân sư tỏa ngát lòng trò
Với tâm thành khẩn nguyện giữa hư vô
Người yên nghĩ ngàn thu yên tịnh.

                        Quang Tuyết

 

Cảm nhận ngắn:

Đây là bài thơ Quang Tuyết đăng trên tập “Tưởng Nhớ Gương Xưa” để tri ân và tưởng nhớ thầy cô trường Nguyễn Hoàng Quảng Tri do thầy Lê Hữa Thăng  chủ trì.

Chỉ hai câu thơ mở đầu cũng cho ta tưởng tưởng một hình ảnh rất  buồn: Cô gái ngồi trước những ngọn nến lung linh trong một đêm trời mưa rất lớn. Trời mưa không ướt bầu trời mà lại sủng ướt bài thơ trong lòng cô. Bởi vì sao? Bởi vì bài thơ ấy là giai điệu yêu thương của cả một thời cắp sách đến trường trong giờ phút nầy đã ướt vì “Người lặng lẽ ngủ say không từ biệt”.

Bài thơ có những tứ thơ thật tuyệt vời: “Trang giấy trắng viết muôn lời thương mến”. Thật thế, không có trang giấy nào viết đủ muôn lời thương mến với thầy cô.  Vậy cho nên trang giấy trắng không viết gì vào đó mới đủ sức chứa trọn vẹn những gì muốn nói với thầy cô. Tôi nghĩ cái “hình thầy tóc bụi trắng vai nghiêng” rất đẹp mỹ thuật kia cũng chỉ là sự tưởng tượng trong con mắt tác giả mơ hồ khi nhìn lên trang giấy trắng mà thôi. Đọc câu thơ nầy tự nhiên tôi nhớ đến cái tượng đài tuyệt mỹ mà nhà thơ  Phan Thạch Giang muốn xây: “ Sao em không về cùng ta xây một tượng đài?/Vâng! Một tượng đài bên dòng sông bụi phấn” ( Người Ở Lại Bên Sông).  Câu thơ “Tháng Mười Một- Hoa cười- Người vắng” đặt vào lòng ta đầy ấn tượng   . Tháng mười một viết hoa: Một dấu ấn trong đời. Hoa cười: niềm vui. Người vắng: nỗi buồn. Một câu thơ ngắn và gói trọn tâm trạng của người, bộc lộ hết niềm đau hằng sâu trong tim, chua xót oán than một sự nghịch lý đang xảy ra giữa đời ngang trái.

Đây là một bài thơ rất cô đọng, khô lệ vì lệ lan tỏa trong mỗi dòng thơ. Bài thơ không nhắc đến công ơn thầy, chỉ nói nhiều đến nỗi đau của một số khiếp, nhưng nỗi đau đó đã tôn vinh thầy, đã diễn đạt hoàn toàn được tiếng khóc bi thương và chân thật của người học trò yêu quý thầy cô, nó là nỗi đau hằn sâu trong con tim mỗi chúng ta, khác với với những lời tán tụng nói ra trên cửa miệng thường ngày.                                 

nha-my

KHƠI XA

Em lạc mấy mùa trăng cố xứ ?
Hồn đi hoang lữ thứ xa đưa
Nhớ thương một mái nhà xưa
Bên hiên tiếng võng mẹ đưa triũ lòng

Trời viễn xứ buồn trông quê cũ
Để nỗi buồn ũ rũ chiều mưa
Đâu rồi một tiếng gà trưa
Gáy bên bờ dậu lưa thưa bồi hồi

Em ngày cũ xa xôi cách trở
Đường tương lai vạn thuở lao đao
Chuyện tình một giấc chiêm bao
Dung nhan đã héo nhạt màu áo phai ?

Trăng đã úa bên trời quan ngoại
Mây giăng đầy mấy ải non cao
Bước chân ghềnh đá chênh chao
Khơi xa sóng vỗ bạc đầu nhớ thương…
NHÃ MY
(USA)

Cảm nhận ngắn:

Bài thơ dùng thể thơ song thất lục bát, một thể thơ đã được dùng trong hai kiệt tác Chinh Phụ Ngâm và Cung oán Ngâm Khúc lưu lại cho đời hai áng văn chương tuyệt vời. Tuy thế ngày nay thể thơ nầy hầu như không mấy ai dùng nữa . Nhà thơ Nhã My hình như cũng chỉ bất ngờ cảm hứng , sáng tác ngắn gọn nhưng tính chất tài hoa, đài các, tinh xảo và nhuần nhuyển  của thể thơ nầy cũng hội đủ trong bài thơ. Đặc biệt không như người xưa, tác giả không dùng điển tích, điển cố mà câu thơ vẫn được trau chuốt một cách tuyệt xảo. Bài thơ bày tỏ nỗi nhớ cô hương của một người ở “khơi xa” nghĩa là ở bên kia bờ biển. Nhạc điệu của bài thơ réo rắt như tiếng gió bay qua đại dương. Nỗi buồn có góc cạnh, dội vào sâu thẳm lòng người. Hình ảnh trong thơ nổi lên rõ mồn một như trên phim ảnh. Ta thấy võng mẹ đong đưa, ta nghe vẳng tiếng gà trưa, và tất cả cảnh bên nầy và bên kia bở biển trôi trong nỗi buồn diệu vợi len vào tâm hồn người đọc. Đặc biệt bốn câu thơ cuối chùng xuống với hình ảnh bầu trời trăng úa, mây giăng, bước chân gập ghềnh  bên bờ khơi xa sóng vỗ bạc đầu đẹp đến diễm lệ nhưng lại buồn đến se thắt cõi lòng.

Bài thơ ngắn gọn nhưng lại gói trọn tinh túy của một thể thơ bị lãng quên, nó làm thức tỉnh trong lòng người đọc tên tuổi của những thi hào Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Gia Thiều và những bụi phấn trên tóc thầy cô đứng trên bục giảng một ngày xa nào đó trong ký ức.

                                                    Châu Thạch

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN