BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

0
8

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH

 

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.

Mùa về, cánh đồng mênh mông màu nước. Xa xa, những cội điên điển gầy gộc vượt lên mưa bão gió trời, quằn mình trổ ra những chùm hoa vàng lộng lẫy. Tôi được sinh ra và lớn lên nơi vùng đồng nước, trên trời mây trắng bay, dưới mặt đất là những vạt cỏ lau, là cánh đồng rộng lớn, là triền sông con nắng vơi đầy, là những mái tranh có ngọn khói bếp thơm thơm êm ả bay lên gọi buổi chiều. Nắng mưa để thương, tháng năm để nhớ. Kí ức ngọt ngào như dòng sông quê quê lặng lờ trôi vun bồi phù sa cho cây vườn tươi tốt. Trong miền kí ức ấy, mùa hoa điên điển bỗng chốc ùa về trở thành điểm nhớ thân thương cho những cánh chim thiên di bây giờ lay lắt xứ người, đêm nằm vắt tay lên trán mà miên man trong những hoài niệm đẹp. Một chút tiếc nuối vẩn vơ, một chút buồn, tôi như loay hoay giữa đôi bờ thương nhớ, kí ức giục mình tạm gác lại những vất vả thị thành, xách vali ngược đương trở về quê cũ.

Về quê – để có dịp ngắm nhìn màu vàng của hoa điên điển mỗi sáng tinh sương hay mỗi chiều hoàng hôn buông phía chân trời xưa cũ. Mùa nước nổi, má tôi thường bơi xuồng đi hái hoa điên điển trên những cánh đồng, những dòng sông phù sa mát ngọt. Má bảo “Điên điển nhìn yếu ớt vậy chứ sức sống mãnh liệt lắm, nước ngập bao nhiêu cũng không giết chết được chúng. Cứ thế mà trổ bông”. Tôi thích nhất là được ngồi trên xuồng theo má ra đồng, chiếc xuồng bạt nước chòng chành trên mặt sóng. Điên điển thường mọc thành từng cụm chứ ít khi mọc đơn lẻ một mình. Vòng đời của chúng thật ngắn ngủi, điên điển đứng ngẩn ngơ đón những trận mưa đầu mùa, bám rễ thật sâu xuống đất bùn để giữ lấy thân mình khỏi đổ ngã trước những cơn gió dữ. Mùa trôi qua cũng là lúc điên điển cạn khô nhựa sống, thân cành đổ xuống nhẹ nhàng từ biệt cuộc đời, trước lúc ra đi vẫn còn luyến lưu nhìn quanh quất một lần cánh đồng lộng gió, nơi chúng đã sống trọn một vòng đời của mình… Chùm hoa trổ là đà trên mặt nước thì má với tay kéo vào trong xuồng, chùm hoa cao vút thì má lấy cù móc hát xuống. Tôi ngồi tỉ mẩn nhặt từng bông hoa li ti, bỏ cuống, bỏ nhụy rồi để vào trong rỗ, trong đầu mơ màng nghĩ về nồi canh chiều nay mẹ nấu, có hoa điên điển với cá rô đồng, một chút tiêu hành thơm lựng khiến tôi có thể ăn một lúc ba bốn chén cơm mà vẫn thấy còn thèm…

Sức sống của điên điển thật mãnh liệt, sinh sôi cũng thật mãnh liệt. Chiều hôm nay hái sạch hoa trên cành, sớm mai những chùm hoa lại lô nhô bung ra đón ánh mặt trời. Tôi thường đứng châng hẩng trên triền đê cao vút nhìn về phía những rặng điên điển đong đưa thân mình trong ngọn gió quê hương. Màu xanh của lá, của trời, của bờ cỏ đẫm sương quyện vào nhau làm thành sắc màu thân thương thấm sâu vào tâm hồn thơ trẻ. Quê hương tôi, những cánh đồng nước và mùa hoa điên điển năm nào của tôi. Nồi canh thơm ngon má nấu khói bay lãng đãng trong sương chiều mát ngọt cả một miền dấu yêu thơ ấu. Tuổi thơ thôi trôi nhanh như dòng sông, tôi lớn lên theo thời gian, theo từng mùa điên điển. Có lúc tôi lẩm bẩm đếm ngón tay mà tính, không biết đã bao mùa hoa trôi qua, tôi không còn nhớ. Vòng quay thời gian cuốn tôi vào những tất bật của cuộc sống hối hả chốn thị thành, đến khi ngoảnh lại thì thấy mình đã đi quá xa, tuổi thơ gửi lại chốn quê nghèo yên bình, nghĩa tình thắm thiết.

… Bao giờ về lại quê nhà, bao giờ về với mùa hoa nở rộ, với bàn tay má chắt chiu hái từng chùm hoa, yêu thương ấp ủ trong nồi canh dân dã mà ngon tận tâm can…

Mai tôi về ngắm vạt nắng đồng, ngắm triền sông trâu nước thong dong ra về. Tận tay hái chùm hoa điên điển gợi lại một miền kí ức mơ màng trong khoảng vắng mờ xa. Về để khỏa lấp yêu thương bỏ ngỏ lưng trời, để bồi hồi nghe khúc tình quê se sắt. Thương sao dáng má tảo tần, sương nắng thời gian có làm hình hài đổi thay mà tấm lòng vẫn vẹn nguyên không bao giờ thay đổi.

Chiều nay, tôi lại thấy mẹ cắp rổ ra bờ đê năm nào hái hoa điên điển. Bóng mẹ liêu xiêu trong bóng chiều…

 

HOÀNG KHÁNH DUY

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN