Bình Địa Mộc – VỀ HƯU

0
114

 

 

 

 

 Về hưu
Thời trai trẻ chở con đi học
Xe đạp trật sên luống cuống tấp vô lề
Nhìn trước ngó sau dăm ba người cùng cảnh ngộ
Quãng đường chia mỗi khúc một hộ nghèo

Sáng mai lên trống trường thôi thúc gọi
Con say sưa học tập với bạn bè
Bố lặng lẽ thò tay vào hủ gạo
Chạm đáy rồi sựt nhớ mới nhận lương

Nay về hưu quây quần bên các cháu
Sáng chở đi chiều thong thả đón về
Ngôi trường xưa bây giờ đổi khác
Cô giáo xinh hơn nhưng chẳng chịu lấy chồng

Người gác cổng dường như oai hơn trước
Gắn tai nghe thi thoảng nhếch môi cười
Phụ huynh đến dựng xe chờ ít phút
Bởi đang còn lướt web đọc linh tinh

Thoáng cái hết ba mươi năm có lẽ
Một đời người chóng vánh đến vậy ư
Chiều tan lớp thững thừ ông và cháu
Đi học thêm hay lại phải về nhà

Còi xe tuýt giật mình tôi tự hỏi
Xong xuôi chưa hay chỉ mới bắt đầu
Cành phượng vĩ chau mày bối rối
Chạm ráng chiều đỏ quạch một lằn roi …

(Quảng Nam, Thu 2014)


             Bình Địa Mộc
  (Tp HCM)

              

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN