Bình Địa Mộc – ÔM EM

1
11

 

 

 

 

 

ÔM EM
ôm em từ phía sau lưng 
chạm bờ vai vết chai từng hằn lên 
dọc đường quang gánh nổi nênh 
xong vụ lúa tranh thủ thêm vụ màu 
áo đôi vạt sém nhạt nhàu 
em từng bấy tháng năm sau thững thờ

ôm em từ phía ước mơ 
chao ôi hương tóc bay lơ lửng hoài 
dăm ba người bước lạc lòai 
nửa đường bỗng xách dép đòi về quê 
nắng chiều cắt lát thao thê
đôi tình nhân tự nhiên thề thủy chung

ôm em từ phía vô cùng 
lưng mồ hôi muối mặn chùng môi hôn 
lâu lâu trời trở gió đông 
chỗ nhưng nhức chỗ đoán không bệnh gì 
cắn chặt răng cố quên đi 
để mai còn nhặt nhạnh khi giáp mùa

ra giêng chợ vãn khách mua 
ế câu hò Quảng đò khua chệch chèo 
bất ngờ anh lại ôm eo 
mùi con gái thủa trăng treo thơm lừng 
bàn tay gầy đét ngập ngừng 
đợi xuân về nhuộm xanh từng lá em 

Sài Gòn, 25.02.2014 
Bình Địa Mộc 

 

Có liên quan

1 BÌNH LUẬN

  1. Bài thơ mang hương vị truyền thống sắc màu yêu thương nhẹ nhàng …nhưng cũng kh1o có gì thêm nữa để đáp ứng mong đợi của người – thời – đại. Nếu được, xin mời các bạn đọc bài thơ ÔM khác như sau:

    VÒNG TAY ÔM

    Đường đời lạnh quá
    Tôi ôm em

    Thân phận mỏng quá
    Tôi ôm em

    Bầu trời rộng quá
    Tôi ôm em

    Nhưng vì nhút nhát
    Tôi không

    Vì được giáo dục
    Tôi không

    Vì luôn hoài nghi
    Tôi không

    Tôi quay về
    Ôm trái tim tôi

    Tôi ôm hoang mang

    Tôi ôm bàn hoàn

    Tôi ôm vô vọng

    Tôi ôm tận cùng

    Vòng ôm nghĩa trang .

Comments are closed.