Biết sợ – Tản văn Vũ Thiện Khái

0
74

 

Ngoài năm mươi tuổi, qua mỗi tết người ta ít để ý để thấy mình đang bắt đầu đi từng bước đầu tiên trên đoạn đường già lão. Ngoài sáu mươi, mỗi tết, trong cảm nhận đã lờ mờ ngửi thấy mùi vị tuổi tác cứ đậm dần thêm theo từng ngày tháng, từng bữa ăn, giấc ngủ. Rồi ngoài bẩy mươi thì cái điểm chót đời người, mỗi năm mới mỗi giơ tay với tới gần hơn. Tuổi ấy, những ngày giáp tết chả còn bồn chồn mong đợi. Chả còn thấy ngày tết một tí ý vị gì. Và hương sắc mùa xuân cứ như đám rước diễu qua trước mặt một người vừa điếc vừa mù .

          Tết Bính Thân này tôi vừa đầy bẩy mươi nhăm tuổi mụ. Hiện đời sống hàng ngày chả có gì phài phàn nàn. Chả hiểu sao tôi cứ thấy nhạt phèo, vô nghĩa. Những ngày tết lại càng man mác tâm lý chán chường. Chả muốn nghĩ gì, chả muốn làm gì.

          Mấy năm gần đây, đón tết, tôi chỉ còn làm mỗi việc dành một buổi chiều ngồi kỳ cọ chiếc đỉnh và hai cây đèn đồng. Xong việc, chúng trở nên bóng loáng và óng ánh như vàng. Lần nào tôi cũng mê sảng cho là vàng thật. Cứ tưởng khối tài sản từng vang bóng một thời của tổ tiên đã bí mật để lại cho tôi trong hình hài bộ tự khí này. Tôi mân mê cây đèn nặng chịch. Hồ nghi, hi vọng, tôi ghé răng cắn thử. Mùi dỉ đồng mằn mặn chua chua thấm vào đầu lưỡi. Tôi bật cười thành tiếng mấy tràng dài. Bên tôi chả có đứa cháu ngoại nào. Góc sân vắng sàn sạt lá khô đuổi nhau vun thành đống nhỏ.

          Bẩy mươi năm trước, ở chốn quê nhà, mỗi ngày giáp tết, ông nội tôi năm nào cũng ngồi cạnh chậu cây ngô đồng góc sân ró ráy xoa trấu đánh bóng bộ đỉnh đồng gia bảo cụ tổ tôi mang tự Kinh đô về. Ông cụ Tổ mà tôi chỉ dám nín thở nhìn vào khung ảnh thờ vẽ sơn dầu một cụ già mặc phẩm phục ngôi nghiêm trang, trên đầu ngay ngắn cỗ mũ giống mão Táo Công ngày tết. Chiếc đỉnh quí ấy khắc nhiều hoa văn tinh xảo và nặng đến nỗi mỗi lần xoay dở, ông tôi phải méo mồm rên lên ộ ệ. Tôi đứng cười khanh khách. Ông mắng yêu: Ơ cái thằng chó này, không giúp ông một tay lại còn nhe răng cười. Rồi ông lại lúi húi làm tiếp, cui cúi tấm lưng gầy gò bà tôi thường giả vờ chê trách: Dài lưng tốn vải, báu gì. Công việc hoàn tất, ông xoa tay nói nhỏ: Phải lau thật kỹ kẻo cụ Đồ gõ cho ông cháu mình mấy gậy vào đầu. Tôi thắc mắc: Ông già bạc cả râu thế còn sợ cụ đánh à? Ông bảo: Người già ít phải biết sợ người già hơn con ạ.

          Tết ấy,cụ tôi mất. Ông tôi chả ốm đau gì, nằm ngủ một mạch rồi cũng đi luôn. . Sau đấy một năm, Giặc Tây càn vào làng, ngôi từ đường biến thành than, tấm hình sơn dầu cụ Tổ cũng thành tro. Và chiếc đỉnh đồng gia bảo ấy bị cháy đen, cong queo, thành đồng nát.

          Bẩy chục năm nay tôi hằng ghi nhớ câu biết sợ của ông nội tôi.

          Lại chợt nhớ một nhà văn quá cố đã nói đại ý: Tôi viết được là nhờ biết sợ.

          Ông tôi biết sợ là đạo lý. Nhà văn kia biết sợ là một chọn lựa cung cách sống ở đời.

                                                                            

23/1/2015

VTK

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN