TIỄN BIỆT – Nguyễn Gia Khanh / Họa : Trần Lệ Khánh, Lê Trường Hưởng, Phương Hà, Trần Như Tùng, Phan Tự Trí, nguyenHOANG

0
73

TIỄN BIỆT

 

Cứ ngẩn ngơ trông cuối dặm ngàn

Sầu nào sánh nổi phút ly tan

Chưa nguôi cuộc mộng ngày xuân thắm

Đã chạnh hồn ta buổi nắng tàn

Giã bạn buồn giăng trời lữ thứ

Chia tay lệ thấm bước quan san

Thuyền ơi biết thuở nao về bến ?

Để khách lòng xưa lặng tiếng đàn !

                               Nguyễn Gia Khanh

 

                              Các bài họa:

  

 BUỒN KHI CHIA BIỆT

 Chia tay…lặng tiễn khách mây ngàn…

  Cuộc thế thường bày chuyện hợp tan.

  Hoan hỷ chung vui khi tết đến.

  Muộn phiền gián cách lúc xuân tàn.

  Chim bay vút thẳm trời xa thẳm…

  Ngựa lạc đường san bước đạo san!

  Một nửa vần thơ theo lữ khách…

  Bao giờ gặp lại…họa cung đàn..?

                               Trần Lệ Khánh
 

CHIA TAY NGÀY XUÂN

Người đi về tận chốn non ngàn
Vui cuộc nào rồi cũng phải tan
Ánh nến bập bùng soi chóng lụi
Ngọn đèn rực rỡ sáng mau tàn
Nhớ nhung gặp mặt cùng chia sớt
Thương mến cầm tay đã sẻ san
Khắc khoải lại năm dài ngóng đợi
Ngẩn ngơ chờ tiếp nối cung đàn…

                                Lê Trường Hưởng
 

SẦU LY BIỆT

 Tiễn bạn về nơi núi bạt ngàn

Nỗi sầu ly biệt mãi không tan

Đường xa hun hút, chiều hoang vắng

Trời tím mênh mang, nắng úa tàn

Sương xuống phủ mờ ga tỉnh lẻ

Lệ dâng ướt đẫm mảnh khăn san

Gió lên xào xạc rung cành lá

Gợi nhớ miên man một khúc đàn ….

                                    Phương Hà
 

THEO BÓNG NGƯỜI ĐI

 

Nhìn bóng dần xa phía gió ngàn

Hàn huyên tâm đắc khó tiêu tan.

Bên nhau hồ hởi khi trăng khuất

Nhập bọn lang thang lúc tiệc tàn.

Tay nắm dung dăng vờn quế lộ

Lòng dâng hoan hỉ vượt thiên san.

Ba năm lời hẹn dài hay ngắn

Mong chóng so dây tiếp nhịp đàn .

                             Trần Như Tùng
 

CÔ ĐÔI THƯỢNG NGÀN

Ngơ ngẩn cô Đôi chốn thượng ngàn
Lễ rồi ký ức vẫn không tan
Sơn trang tà áo chưa buồn đổi
Thủy mạc vầng trăng nỡ vội tàn
Ngọc điện rời xa mơ tiếng hú
Kim môn tạm biệt nhớ màu san
Cơm lam măng trúc mùa sau ghé
Lắng mãi tiên sa thấm giọt đàn !

                                    Phan Tự Trí
 

TIỄN BẠN

Nhìn theo gió lộng cuối phương ngàn

Thắt thỏm mơ hồ cuộn khói tan

Vẫn biết dùng dằng người sẽ biệt

Mà sao nắm níu lệ chưa tàn

Nghìn trùng một thoáng vui hòa hợp

Vạn thuở miên trường nhớ sẻ san

Chẳng bến dòng trôi tuồn tuột mãi

Trời xưa đã bặt tiếng xưa đàn !

                            Lý Đức Quỳnh

SẦU LY BIỆT

Phút tiễn người  đi  cách biệt ngàn

Hồn như hóa đá, dạ như tan

Tâm tình chửa cạn  đành thôi đoạn

Cuộc rượu chưa say đã vội tàn

Mốt nọ ai lưu về dốc núi

Mai này kẻ lạc chốn thiên san

Đôi đường bặt bóng, lời thương nhớ

Đêm vẳng  nghe xa tựa giọt đàn !

                              CAO BỒI GIÀ

TIỄN BẠN

Nhìn theo gió lộng cuối phương ngàn

Thắt thỏm mơ hồ cuộn khói tan

Vẫn biết dùng dằng người sẽ biệt

Mà sao nắm níu lệ chưa tàn

Nghìn trùng một thoáng vui hòa hợp

Vạn thuở miên trường nhớ sẻ san

Chẳng bến dòng trôi tuồn tuột mãi

Trời xưa đã bặt tiếng xưa đàn !

                          Lý Đức Quỳnh

 

SẦU LY BIỆT

Phút tiễn người  đi  cách biệt ngàn

Hồn như hóa đá, dạ như tan

Tâm tình chửa cạn  đành thôi đoạn

Cuộc rượu chưa say đã vội tàn

Mốt nọ ai lưuvề dốc núi

Mai này kẻ lạc chốn thiên san

Đôi đường bặt bóng, lời thương nhớ

Đêm vẳng  nghe xa tựa giọt đàn !

                               CAO BỒI GIÀ

TƯƠNG NGỘ. 

Trở lại thăm quê tận ngút ngàn.

Từ lâu cách biệt nghía tình tan

Đến xuân rực sắc hoa tươi thắm

Vào hạ phai màu lá héo tàn.

Ánh mắt kề song mơ núi bạt.

Bờ vai tựa cửa ước đồi san

Để người xa vắng vui tương ngộ

Cho khách tiêu dao ngưỡng nguyệt đàn.

                                  nguyênHOANG

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN