Lưu trữ hàng tháng: Tháng Hai 2018

  MƯA XUÂN! –   Xuân Môn          

Trách duyên không phận bẽ bàng                                                                     
Mưa không ướt... lại lỡ làng tình nhau                                                             
Chẳng thà òa vỡ mưa ngâu                                                                               
Có đêm tháng bảy qua cầu được yêu!

          

Gia đình – Truyện ngắn Lưu Quang Minh

Lần đầu gặp Nam ở công viên, ông đã có một cảm giác rất đỗi kỳ lạ. Như thể vốn dĩ đã quen biết Nam từ lâu lắm.
Mới đó mà ông đã về hưu. Từ một người bộn bề với hàng tá công việc ở cơ quan, ông bỗng dưng vô cùng rảnh rỗi.

Duyên phận – Truyện vừa Trần Văn (Chương 4)

Thu trở lại trường với tâm thế hổ hỡi phấn khởi. Bệnh tình chị Sương diễn biến theo chiều hướng tốt là một niềm vui rất lớn của cả nhà. Ba mẹ đồng ý cho Tân đến thăm gia đình là điều hai đứa mong đợi.

CÕI HỒNG – Dung Thị Vân

Kìa em đâu đó vàng mai nở
Ta nhớ bâng khuâng một chuyến đò
Nhớ ngày năm cũ còn loang mộng
Ta một vòng tay rộng bến bờ.

THẰNG ĐỐM – Truyện ngắn Ngọc Diệp

Mấy anh chị em nhà cún còn đang nằm đè lên đầu lên lưng nhau ấm áp, mơ mơ màng màng trong lòng mẹ thì chợt nghe tiếng “cạch” ngoài cổng. Tiếng “cạch” khô khốc làm mẹ vùng dậy. Từng đứa văng ra, khóc la ăng ẳng, ăng ẳng.

Đọc “BẾN SÔNG QUÊ” , NHỮNG NỖI NIỀM TÂM SỰ của Lê Thanh Phách...

Có thể nói rằng tập thơ "Bến sông quê" của nhà thơ Lê Thanh Phách chứa đầy những nỗi niềm tâm sự. Với sự đa dạng về thể thơ và cách sử dụng thủ pháp nghệ thuật tu từ, tập thơ "Bến sông quê" của anh sẽ lắng sâu và lan tỏa vào tâm hồn người đọc.

SƠ LƯỢC BỘ SÁCH “VĂN HỌC DÂN GIAN QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG” CỦA...

Nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Văn Bổn cũng là nhà thơ Trần Hoài Dạ Vũ vừa xuất bản bộ sách “Văn Học Dân Gian Quảng Nam Đà Nẵng” gồm 4 tập. Sách do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành, dày, đẹp, và rõ.

“Còn Lại…”_ Một bài lục bát “Rất Đời” của Lê Thiên Minh Khoa....

Bốn câu lục bát, bốn cảnh đời (hay chỉ một). Thoạt nghe cứ tưởng rằng tác giả báng bổ Thánh Thần. Nhưng theo tôi, nhà thơ đã đưa tay ra kéo xuống và thò tay xuống kéo lên tất cả để hiệp nhất trong một điều vĩnh hằng: Thế mới chính là Đời

GIỮA VÔ VÌ – Dung Thị Vân

Ngẫm xuân mà trời vẫn đương đông
Chưa xuân mà nụ đã tươi hồng
Trái đất quay - sao vừa nhân thế 

Ngẫm cõi dương gian kẻ bạc lòng

Mừng Xuân – Trương Thị Thanh Tâm

Rồi mùa đông rét cũng qua 
Nắng xuân ấm áp nét hoa rạng ngời 
Lòng người rộn rã niềm vui 
Tươi màu son phấn, lược cài điểm trang