Lưu trữ hàng tháng: Tháng Mười 2009

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – Kỳ 19 – ...

Khê Đol hét lên và cầm dao xông tới. Tức thời cả bọn ùa vào chém đánh, vây cả bốn mặt. Tội nghiệp Diệu Lan dù biết chút võ nghệ nhưng bản chất và sức vóc yếu ớt lại tay không nên nàng chỉ cố tránh né mà không làm sao khởi được thế công.

TÍNH KHÍ VUA TỰ ĐỨC – Nghiên cứu Trần Minh Tạo

Trong chế độ phong kiến, Vua tương đương với thần thánh trong tâm thức của thần dân thuộc quyền. Có nhiều lý do dẫn đến điều này. Một trong những lý do đó là người ta cố tình liên tục nhồi nhét vào đầu óc vốn hãy còn u mê của họ bằng nhiều hình thức và phương tiện khác nhau. Cho nên, khi nhận xét lại vài hành xử của vua Tự Đức ( Lên ngôi vào năm 19 tuổi, băng hà vào năm 55 tuổi, ông vua thứ 4 của vương triều nhà Nguyễn, vừa chấm dứt vào năm 1945) lúc còn tại vị, chúng ta khó lòng mà không buồn cười… trong bụng.

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – KỲ 18 – Xuân Sắc

Đoàn hành hương đã lên đến chùa từ cuối giờ Thìn, trời đã quá ngọ mà Thiên Hương, Diệu Lan hãy còn lảng vảng giữa rừng mai.

NHÀ THƠ LƯU TRỌNG LƯ

Lưu Trọng Lư quê làng Cao Lao Hạ, xã Hạ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Ông học đến năm thứ ba tại trường Quốc học Huế thì ra Hà Nội làm văn, làm báo để kiếm sống. Ông là một trong những nhà thơ khởi xướng Phong trào Thơ mới và rất tích cực diễn thuyết bênh vực "Thơ mới" đả kích các nhà thơ "cũ".

NHỮNG NỖI VÔ CHỪNG – Truyện ngắn La Ngạc Thụy

Ông Ut Thơi bán ruộng! Mà lại bán cho lão Thông nữa chứ. Ở xóm Cầu Gió này không một ai tin. Vậy mà chuyện đó đã xảy ra thật. Như thế mới là đời người lắm nỗi vô chừng. Đối với ông Thơi ruộng là núm ruột mà cả đời ông bà đã đổ biết bao mồ hôi, sức lực mới có được và cũng hơn nửa đời người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để giữ nó. Ông từng thề với lòng, đặc biệt là đối với lão Thông là dù ngày mai có gục ngã, hôm nay ông cũng không bán ruộng. Vậy mà nay ông đành phải bán. Bán hết không chừa.

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – KỲ 17 – Xuân Sắc

Trà Phí lắc đầu:

- Hơn tháng nay con tưởng cha yên thân tính việc làm ăn dù là chuyện làm vô vọng, bây giờ lại vẫn là chuyện ăn cướp và tìm vàng trong túi người ta.

DỤC VỌNG – Trịnh Sơn

Đã đến lúc chúng ta không cần phải đưa má phải ra khi bị vả vào má trái, thậm chí, còn phải trả lại cái tát ấy một cách mạnh bạo quá đáng. Đã muốn đóng góp, hy sinh vì sự tiến bộ của con người, thì không được tự cho phép mình bước lùi.
( Trích )

.
.

KỲ TÍCH BÀ ĐEN – CHƯƠNG HAI – KỲ 16 – Xuân Sắc

Màn sương đêm bốc hơi dần theo nắng lên trả lại cho bầu trời. Nhựa sống một ngày bắt đầu tuôn chảy. Rừng cây ven chân núi toàn cổ thụ sầm uất, mặt đất rừng mùa xuân đầy cỏ xanh, hoa dại đỏ, mai rừng vàng. Thấp thoáng càng cây nhánh phong lan nâu thẩm hay trắng ngần đây đó tỏa ngát hương.