HOÀI NIỆM MIÊN MAN – Phương Hà /  Hoạ: Văn Thanh, Lê Đăng Mành, Như Thu, Thy Lệ Trang,      Thục Nguyên, Nguyễn Gia Khanh, Hữu Hảo, Thanh Hoà; Hoàng Vũ, Cao Bằng, Trần Như Tùng, Cao Bồi Già; Nguyễn Đắc Thắng, Phan Tự Trí, NS, Độc Hành

0
178

HOÀI NIỆM MIÊN MAN

 

Cứ hết đông rồi lại đến xuân

Cành mai nẩy lộc biết bao lần

Em quay hồn lại mùa hoa cũ:

Ta bước chân trên xác pháo hồng

Thuở ấy bao ngày vui rộn rã

Bây giờ một nỗi nhớ mênh mông

Vì anh đã ở xa vô tận

Như hạt sương nhoà giữa khoảng không.

                                            Phương Hà

 

Bài hoạ

 

KHÔNG NGUÔI

Nửa chừng hương phấn đã bao xuân

Nhân thế hợp tan biết mấy lần

Biển bạc sóng cao thêm gió chướng

Trời xanh nắng ấm lại mây hồng

Cành hoa lạc lối nơi quê lạ

Cánh én bơ vơ chốn khoảng mông

Năm tháng mắt buồn chưa ráo lệ

Hồn đơn thơ thẩn với thinh không

                                    Văn Thanh

MẶC XUÂN

Hững hờ thây kệ thiết chi xuân

Thời tiết đổi thay biết mấy lần

Hoa cỏ ân cần chìa đỏ tía

Bướm ong suồng sã diện xanh hồng

Tương phùng đon đả bao hoan lạc

Giả biệt u hoài bấy quạnh mông

Đã rõ vô thường luôn hiện hữu

Thì buồn vui khổ cũng như không

                             Lê Đăng Mành

NHỚ NHUNG…

Nhớ nhung da diết sáng đầu xuân

Người hãy về đây…dẫu một lần

Ngẫm lúc chuyện trò bên biển vắng

Mơ ngày rong ruổi dưới mây hồng

Bâng khuâng lữ khách…lòng đơn lẻ 

Khắc khoải đêm trường…chốn quạnh mông

Gặp gỡ hàn huyên trong giấc ngủ

Thuyền tình ghé bến có vui không?

                                         Như Thu

TRÁCH NGƯỜI ĐI

 

Em chờ anh đã mấy mùa xuân

Sao chẳng về thăm dẫu một lần?

Chắc tại ngẩn ngơ đường phố đẹp?

Hay vì xao xuyến má ai hồng?

Vườn xưa dăm mẩu trăng u ám

Đêm lạnh riêng mình cảnh quạnh mông

Nếu biết rằng đi là cách biệt

Thà đừng hò hẹn có hơn không !!!

                              Thy Lệ Trang

NHỚ

 

Xuân này đến nữa đã bao xuân ?

Giấc mộng hồi hương gọi mấy lần ?

Da diết mơ hoài cô giáo trẻ

Bồi hồi tiếc mãi chiếc khăn hồng

Nhớ bàn tay trắng che hờ trán

Nhớ mái tóc huyền xoã kín mông

Nhớ, nhớ, một trời thương với nhớ

Mà người phương ấy biết hay không ?

                                      Thục Nguyên

 

 

XUÂN VỀ NHỚ MẸ!

 Ngắm nhìn đào thắm trước thềm xuân

Lại nhớ Mẹ xưa giống mọi lần…

Dẫu tuổi chưa trao màu áo đỏ

Mà ai đã lánh cõi trần hồng

Ngâm câu Mừng Thọ lòng xa xót

Cạn chén Giao Thừa bóng quạnh mông

Di ảnh nhạt nhòa dòng lệ tủi

Trầm hương lạnh lẽo thoảng hư không.

                           Nguyễn Gia Khanh

XÓT XA TÌNH LẺ

 

Anh đã đi rồi bỏ cả xuân

Bao nhiêu toan liệu cũng trôi lần

Trường xưa nhớ mãi nhặt hoa phượng

                           Đường cũ quên sao hái trộm hồng

Thỉnh thoảng tìm về thương phận bạc

Đôi khi lần tới nhớ đời mông

Người ơi có biết em chua chát

Qua những đêm dài chiếc bóng không !

                                       Hữu Hảo

HOA XUÂN

Bâng khuâng cứ nhớ một ngày xuân

Hoa nở dù cho đã lắm lần

E thẹn chồi non còn níu biếc

Nôn nao nắng sớm đã tô hồng

Hết rồi huyễn ảnh thời thơ mộng

Còn lại đơn côi cõi quạnh mông 

Tất cả rồi ra tan tựa khói

Mai đào ngoại lệ chắc là không ?

                                 Thanh Hoà 

KÝ ỨC THẦM LẶNG

Giờ đây ta hết tuổi mùa xuân

Nhớ lại tình duyên đã lắm lần

Tay nắm người yêu màu áo tím

Trâm cài mái tóc sắc hoa hồng

Thoáng vui trở lại ngày xưa ấy

Cảm thú quay về cảnh quạnh mông

Chỉ thấy bóng hình trong mộng tưởng

Nỗi buồn vơ vẩn giữa trời không./

                                   .24-1-2016

                                   Hoàng Vũ

 

Kết quả hình ảnh cho HOÀI NIỆM

 

 

NỖI NIỀM

 

Gặp nhau từng đã bốn lần xuân

Trao gởi vần thơ cũng lắm lần

Bởi tại vấn vương hình dáng đẹp

Cũng vì xao  xuyến áo dài hồng

Năm mừng thiếu bạn sao thêm động ?

Tháng hội không mình có quạnh mông ?

Nếu buộc  lòng thôi câu lạc bộ

Có gì bù được nổi hay không ?

                                          Cao Bằng

MỘT SỐ KHÔNG

Nhớ mãi ngày nao mến tiết xuân

Trốn tìm hai đứa lượt qua lần.

Ta đần bại mãi tai xanh lét

Em hoạt thắng luôn má phớt hồng

Du học người vươn vùng đất Mỹ

Kéo cày kẻ đến núi đồi Mông

Hai châu khoảng cách xa vô tận

Biền biệt để rồi một số không.

                               Trần Như Tùng

 

TIẾC XUÂN HỒNG

 Mừng Xuân , đón Tết lại mừng Xuân

Bát tiết vần xoay đã lắm lần

Hết cả tươi vui hình ảnh cũ

Còn đâu rộn rã tháng ngày hồng

Lòng già ngẩn  tiếc  chìm tê tái

Hồn lão ngơ hoài trĩu quạnh mông

Đời thế sầu chi, một tiếng … quác

Lay mình lai tỉnh tự tầng không!

                                  CAO BỒI GIÀ

                                     24-01-2016

HOÀI NIỆM

 Đông tàn lại đến buổi chào xuân

Ngõ trúc còn vương dấu những lần

Bước quyện đi về chân háo hức

Hồn tan dõi ngắm cõi mênh mông

Đường tơ gắn bó tình se chặt

Sợi nghĩa dành trao mảnh đẫm hồng

Bóng lẻ hôn hoàng vui cảnh ngộ

Đêm dài giấc ngủ lắng hư không!

                               Nguyễn Đắc Thắng

                                    20160124

XUÂN LẠNH GIÁ

 Ấm lành cánh én báo sang xuân

Thư lại tin đi đã mấy lần

Anh vội trở về nơi hẹn cũ

Em đâu lại vướng sợi tơ hồng

Khởi lòng sao đặng nơi ồn ã

Cô dạ thôi đành chốn nội mông

Có ánh thiều quang mà lạnh giá

Tia hồn lao vút tới thinh không.

                           Phan Tự Trí – 25/01/2016 

T ÌM L ẠI M ÙA XUÂN

Tết đến lại thêm một tuổi xuân

Ngàn mai đua nở đã bao lần

Đàn chim rộn rịp về vùng  ấm

Em bé tung tăng ngắm áo  hồng !

Kỷ niệm êm đềm th ời tuổi dại

Quê nhà  thấp thoáng chốn đồng mông

Làm sao tìm được niềm vui cũ

Hình bóng ngày xưa còn đó không ?

                                                        NS

TÌNH ĐOẠN TUYỆT

Đứt quàng gãy gánh nửa chừng xuân

Ngấn lệ lăn mi ướt mấy lần

Cạn kiệt dòng châu nhòa mắt biếc

Còn nguyên son phấn nhạt môi hồng

Bên nhau ngày ấy vui nồng má

Ly biệt hôm nay tủi buốt mông

Bạc phận hồng nhan tình đoạn tuyệt

Năm canh trăn trở chốn phòng không

                                         ĐỘC HÀNH

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN