LỤC TUẦN TỰ THỌ PHÚ – Nguyền Gia Khanh

0
63
 

 

LỤC TUẦN TỰ THỌ PHÚ

 

Đã hay:

 

Tuổi thọ tự trời.

Vinh hoa tùy phước!

Chửa trọn giấc ba sinh, sao thấu hiểu nhân tình

Vừa qua dốc nửa đời, há tường minh thế cuộc.

Bước trăm năm hồ dễ mấy kẻ đã qua

Cầu sáu chục tưởng gần riêng ta từng ước

Quả Kỳ Gi biết khó mà thành

Nụ Kỳ Lão may đà có được.

Ngẫm lại ngày xưa

Suy về nỗi trước:

Cơn ảo mộng đã nát kiếm cung

Chốn chân quê đành vui vườn tược

Ma nạn chửa chịu chối tha!

Vận may còn luôn từ khước!

Công danh chẳng bõ học hành

Sự nghiệp khôn tày mưu lược

Trả nợ non sông, trên tấm thẻ phế binh

Nương thân cát bụi, dưới tròng ngươi phàm tục

Phận nghèo xơ xác, nhà nát phên gianh

Con dại nhóc nheo, tuổi còn trứng nước

Thân tàn sức kiệt, gánh gồng hỏi mấy mới khổ tận cam lai ?

Sóng cả thuyền manh, chèo chống làm sao để ghềnh qua thác vượt ?

Bởi nào tham ước mộng, đầy kẻ bẩm người thưa

Nên chẳng hám mong đời, có xe đưa lọng rước

Cũng chỉ trông tâm tài rạng rỡ, được kẻ trọng người yêu

Mà nào ước áo mũ xênh xang, đầy tòa ngang, dãy dọc

Ơn dưỡng dục áo dày cơm nặng, đạo tử thân chưa được mặc áo Thái Ban

Nghĩa tàokhang hương đượm lửa nồng,tình phu phụ vẫn mong qua cầuÔThước

Nên dạ còn trông !

Và lòng mãi ước !

 

May mà!

 

Biết thân biết phận, nên gắng chắt chiu

Trông bạn trông bầu, chẳng cam chờ chực

Dùi mài kim chỉ, nghiệp đặng lành nguyên

Chắp vá áo cơm, đời thôi rách xước

Cầm kỳ thi họa- trời cho bập bẽ vài chiêu

Cay đắng ngọt bùi – phận trải dầm dề mấy chước

Cây thẳng, nào lo hình bóng đến buổi xế tà

Rễ sâu, chẳng sợ lá cành vào mùa khô trược

Ngày qua tháng lại, nay đà mở mặt mở mày

Đất phú trời ban, giờ được thu tài thu phúc

Vui thay!

Đời lên hương, nên trúc như phượng múa trước sân vườn

Cảnh tô sắc, để cá tựa rồng bơi trong bể nước

Ríu ran ngoài cửa, yến oanh còn mãi hót ca

Nhộn nhịp trong nhà, khách hữu vẫn thường xuôi ngược

Sân rộng – năm chồi lan huệ đã thắm sắc hương

Sách hay- chục quyển phú thơ chi màng danh tước

Ngâm nga ba chữ, theo khách văn chương

Ngão nghệ một đời, ngắm màu thế cuộc

Thế thời rũ bỏ, sân Ngọc Bội dù chẳng chân đưa

Nghiên bút dùi mài, chốn Kim Môn đã từng mắt ngước

Nhớ sách xưa

Vô sự tức tiên

An tâm thị dược!

Nên vui đàn ca nguyệt ngắm, cho thỏa mộng cầm thi

Lại say nết ở điều ăn, để sáng câu mực thước

Muối dưa thanh đạm, vui vầy ngõ trúc thềm mai

Thơ phú tiêu dao, mộng mị non bồng nước nhược

Trăng thanh-thơ dở, mấy vần cũng sướng lâng lâng

Rượu nhạt- bạn hiền, ba chén đà say ngất ngưởng

Nhẹ vai hồ thỉ, để xa bả nhục chốn quan môn

Nặng thú điền viên, thêm ấm hương thiền miền sơn cước

Đem lịch lãm chiêu khách khiêm nhường

Lấy từ bi đãi người xấc xược

Trung hiếu trì gia- yên nếp ở ăn

Đức nhân xử thế – khéo đường lùi bước

Hư danh giữa chợ chẳng thiết đua chen

Ảo mộng bên đường nào tham rước chuộc

 

Răn con:

 

Sách như  ruộng không thuế, trồng trỉa tha hồ

Bút tựa cây lắm hoa, hái thu mặc sức

Hoa lại cho hoa /Phước đà tỏa phước

Tường hoen nham nhở, treo lấp lánh bằng Bác sỹ, Cử nhân

Cửa mục lung lay, đón ngời ngời bước Giáo viên, Khoa Dược

Dù trên núi đá, vẫn xanh biếc dáng tùng

Mặc giữa sình lầy, càng vững vàng thân đước

Khổ đau đã trải, càng say bấy nghĩa, bấy tình

Cay đắng từng qua, mới hiểu bao vinh, bao  nhục!

 

Kìa trông!

 

Cầu Vương Mẫu đang đợi đằng xa

Trái Đào Tiên vẫn chờ phía trước

Gắng rộng mở lòng nhân

Lo vun trồng cội đức

Mong phúc cho lộc biếc, lung linh sao Thọ ngời soi

Ước trời phú tuổi cao, đủng đỉnh thang Bành vững bước

Vài chén rượu xuân đón tết, ngất ngây với huynh đệ, nhân thân

Mấy vần tự thọ chia vui, nôm na cùng bạn bầu, quyến thuộc

Ý thiển khô khan kể lể- dù hay dở xin được thứ tha

Lời quê mộc mạc rông dài- nể nghĩa tình mong còn châm chước!

      

                                                                         NguyễnGia Khanh

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN